Khóc Biển

0

 

Nguyễn Kim Thiện

Em. Tháng tư xanh
Nghe sóng oằn mình đau trên giấc tối
Giãy chết trùng dương
Em không thể viết những vần thơ yêu thương
Ngọt ngào gửi anh như thuyền xa gửi bến
Biển khóc
Đục ngầu khơi xa
Em đâu thể chọn nơi sinh ra
Xót xa nhìn biển anh nhức nhối
chết trong hò reo tăm tối
thiêng liêng đi buôn
Tháng tư chiều nước mắt trời tuôn
khóc biển thôi xanh
khóc tình anh đã chết
Tiếng Người lần nữa trở đau
Nước mắt này rồi khóc đến ngàn sau
Thương em với tay níu chiều mà trời đang xuống núi
Đành rằng tình em mông muội
Đau xót nỗi ngày biển chết
giữa trùng xanh!
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here