HƯỚNG GIÓ

0
791

 

Tranh Mai Trung Thứ

Huyền Chi (Khánh Ngọc )

(Trích Cởi Mở 1952)

Thắp ngọn đèn khuya để sáng đêm,
Thơ sầu tôi viết gửi anh xem.
Chông chênh ngoài ấy ra sao nhỉ?
Mây lạc không về trong mỗi đêm.

Bận bịu trăm nghìn chuyện áo cơm
Kinh thành môi lạnh nhạt màu son
Đường đi trăm hướng chưa tìm thấy,
Vẫn cứ loanh quanh nẻo cỏ mòn.

Từ thuở nào kia nắng chửa về,
Lòng hoang vẫn ngập bốn tường the.
Chiều nay gió bấc lên cơn lạnh,
Mùa cũ vừa qua theo bánh xe…

Thơ vẫn vu vơ chuyện đất trời,
Viết trong tưởng tượng thế mà thôi.
Tôi chưa hề thấy như anh thấy
Bốn vách tường vôi che mắt tôi.

Tay viết bâng khuâng lòng ngập ngừng,
Nơi đây anh đọc thấy gì không?
Vẫn trang giấy trắng là trang giấy,
Nào có ra gì chuyện thế nhân!

Anh đã đi qua mấy đoạn đường?
Những tầng cao cửa kín phong sương?
Những miền hoang rộng trong thiên hạ?
Những cảnh xa hoa của phố phường?

Hãy đọc nhiều đi, nhớ đến tôi
Thế là an ủi đấy anh ơi!
Hôm qua vừa gặp người năm trước,
Áo trắng màu tang duyên biếng tươi.

Kể chuyện năm xưa mãi ích gì!
Từ mùa thu lạnh ấy anh đi…
Người kia đã có lần qua bến,
Đò đắm dòng sông tuổi giở thì…

Tôi biết rằng anh sẽ bảo tôi
Đừng bao giờ nhắc đến. Anh ơi!
Bảy năm lâu đấy nhưng tôi chắc
Anh vẫn chưa quên được bóng người.

Đừng dối lòng đi, thôi nhé anh!
Mưa thì cỏ mọc lại tươi xanh.
Chiều nay mây xám về ngang ngõ,
Viết vội tâm tình gởi đến anh.
Biết đến bao giờ hết chiến tranh.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn