homeless và new york đêm 12/24/03

0
614

 

Hai bài thơ của Thấm Vân tuy có xa cách về thời gian nhưng những tình cảm mạnh mẽ, phức tạp và chói rực vẫn nhất quán trong sự xuyên thấm lẫn nhau về ngữ nghĩa . Xin trân trọng giới thiệu với các bạn đọc yêu quý tạp chí  Bản Sắc Việt – BBT.

Lê thị Thấm Vân

 “Bài thơ “homeless” tôi làm đã lâu, khi “quê nhà” chưa định hình, nay ở tuổi không còn trẻ nữa, quê nhà tôi trú ẩn là những con chữ và gã không nhà tôi tình cờ nhìn thấy nằm cong trong đêm đông giữa phố phường rực rỡ đèn đóm chờ đón chúa hài đồng nay còn sống?

homeless

cơn gió lạnh
thổi phù
cơn đói rỗng bụng
gào
cơn ghiền
chảy nước dãi
lẫn trong
tiếng xe cộ, bóp còi, kèn hụ
tiếng nô đùa những đứa bé sải tay trượt ski
tiếng thở phào những khuôn mặt mệt thừ sau giờ shopping
tiếng thầm thì từng bước chân lạ giẫm trên mặt đường
là thân xác co quắp, tóc xoắn bệt bụi-đất-rác-mùi tanh hôi
gã homeless
về đâu đêm đông dài dằng dặc?

(union square)

downtown san francisco ngợp đèn đuốc sáng choang
nhà ông đâu?
gia đình ông đâu?
ông đang bệnh?
tâm thần hay thể xác?
tuyệt vọng hay tự do?
câm họng, please!
những câu hỏi rỗng tuếch
vô nghĩa,
lý.

tôi,
người đàn bà đam mê
trò chơi sắp xếp những con chữ,
những con chữ
cứ mủi lòng
xuôi về đại dương nào?

giữa ông và tôi
cách bởi con đường

lắm lúc tôi
kiệt quệ thể chất
rũ liệt tinh thần
cứ tự hỏi
quê hương tôi là đâu?
chẳng đất nơi nào cho chân tôi bám

bể trời lồng lộng
thế giới ngày càng thu nhỏ
nhưng
sao tôi
mãi rảo tìm,
bới
nơi
chốn
để thuộc về?

(tôi phải tự định đoạt)

nhiều, nhiều đêm
đớn đau như thể xác bị tước hai
đầu óc
ngợp ngập ý nghĩ
ý nghĩ xếp hàng, chen lấn, đẩy xô, trì xiết…

tôi & ông cách nhau bởi con đường
tôi ngửi
mùi bùn
bốc lên từ lòng sông đồng nai
đêm,
đen đặc
….
này ông,
nơi nào trên trái đất?

———

…và bài thơ “new york đêm 12/24/03” tôi làm sau khi cả buổi tối chen lấn cùng đoàn người đi, cứ đi… như sống, cứ sống… cuối cùng, tôi (hay bà trung niên?) ngã chúi vào nhau, giữa “chứng nhân” là vũng ngực mênh mông và bịch chestnut rang của bà.”

12369230_10203936452570273_3327075283886689875_nnew york đêm 12/24/03

người người lũ lượt kéo lê mặt đường

tuyết rơi tuyết rơi như mắt ai rơi
trắng xoá
nhòa

chữ chữ
hàng chữ tạp sắc bám màn hình vi vút không gian
người trong màn ảnh
người di chuyển mặt đất
cùng cười phô trương hàm răng plastic

ôi những khoé miệng mắc võng!

chẳng (cần) tỉnh ngộ hay trừng phạt
vô/nhận thức
ảo hay thực đang nhập nhằng
lá là la… lá la là…
tôi hẫng
hụt
ước được tay níu hàng chữ bay vút
biến vào trời đêm

cột đèn, tảng băng trơn tuột màu môi son héo hon mạch sống
tôi nhập theo dòng người đi đâu? về đâu? nơi đâu? cái ợ bất ngờ dậy mùi apple cider
áo lạnh găng tay mủ
trùm kín toàn thân không (cố) tình vải thưa che mắt thánh

tôi lạc tôi rồi
ai ai ơi… ời…

silentnight holynight,
alliscalm allisbright
….đêm nay chúa không sinh ra chốn háng lồn…
oh shit sao tôi cứ đi lòng vòng bám đít đoàn người mà gần ba mươi năm vẫn là xứ sở của ai đó
cứ như khách lạ trong đêm đông lạnh với lần tình cờ ghé qua thành phố lạ

lại loanh quanh
lại tiếng động
lại (bắt đầu) hành vi lăn đá

(times square)

lại ước được nằm im lắng trên bầu trời
trên triệu ngọn đèn, ánh điện
tối đen nuốt ực hoàng-mai thị lê thị thấm vân
trên mọi ngọn nguồn
gốc cội
bản sắc & phái tính

american eyes (….)
the night spermed
what have i
done, oh lord?
“in memoriam to identity” của kathy acker

người đẩy người tôi đẩy tôi ập úp vào vũng vú phì nhiêu của người đàn bà trung niên đang đi ngược đường miệng đang nhóp nhép chestnut rang ngã chúi phía trái tôi ngã chúi phía trái túi chestnut rang trong tay bà ngã chúi phía trái tuyết rơi ngã chúi phía trái hạt chestnut nhai chưa kịp nát trong họng bà cũng nhả phía trái… tất cả cùng ngã về phía trái… phía địa cầu tối om… phía những ngọn đèn đang bị đứt bóng…

who the fuck do you think you are?” bà giận dữ
“tôi cũng thường tự hỏi tôi như thế” tôi thì thầm

(nguồn FB Lê thị Thấm Vân )

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn