HOA VÂN THANH

0
Truyện Ngắn : Huỳnh Duy Lộc

Trở về bến sông Phong Điền,tôi trải qua vô vàn những mất mát,nghiệt ngã của cuộc đời. Hỏi thăm đường về Trường Long Đông,mọi người đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn tôi xa lạ. Họ muốn biết tôi về đâu ở Trường Long Đông.Tôi như người lúng túng trước những đổi thay của quê nhà. Vẫn con đường đó với hai hàng Còng trổ đầy những nụ hoa tim tím cặp bờ sông thơ ấu. Con đường giờ đã khác hơn hồi tôi cất bước ra đi. Lúc đó tôi phải xắn quần lội sình bì bõm,qua những chiếc cầu khỉ gập ghềnh khi mùa nước lũ đổ về. Giờ đường đã được tráng nhựa như đôi chân của cậu thanh niên nông thôn mang đôi giày da bóng mượt. Những dãy nhà tường nằm song song với hàng cột điện chạy dài,cùng những cuộn khói nhà máy mía đường lệch nghiêng so với đường chân trời.
Tôi đứng lặn hằng giờ nơi bờ giậu,xao xuyến, bâng khuâng. Hàng cây nho nhỏ không còn xanh mượt màu lá như những ngày hè oi bức của thời tóc hớt miểng vùa. Gió bấc lành lạnh se bờ vai, đung đưa khóm hoa tựa những đóm mây trắng nhỏ đang nhảy bước tung tăng. Tôi thảng thốt khi biết mình đã theo bước mùa xuân về cố quận. Một bóng già nua nheo nheo mắt,bước ra. Tôi đẩy cổng rào chạy ùa vào, ôm chầm hai bờ vai gầy nhỏ của chiếc bóng ấy, òa khóc như chưa lần được khóc. Mẹ tôi đây! Vậy mà trong mắt và ký ức tôi cứ ngỡ đó là hình ảnh của ngoại. Tóc mẹ giờ đã ngả bạc như ngọn lau trắng lạnh ngoài đồng. Mắt bà sững sờ nhìn thằng con lưu lạc trở về,run run bàn tay khô gầy ve vuốt mái tóc và xoa hai bờ vai tôi. Giọng bà nghẹn ngào, mắt thì khô ráo. Có lẽ những giọt lệ trên mắt bà đã rơi nhiều vào khoảng không vô định mơ hồ nào đó trong những ngày đơn độc, vất vả lo cho đứa con bất hiếu đã ra đi biền biệt. Những ngày đã lùi xa trong tôi như những chén rau xanh ngọt mát mà mẹ thường nấu trong những mùa trôi đi tình tự:xuân,hạ,thu,đông. Tôi không còn biết mình đã nhận thêm bao nhiêu lần tuổi từ ngày cất bước xa quê. Nhưng tôi luôn nhớ vị ngọt mát của nước canh và màu hoa trắng mịn như mây trời ấy. Những đóa hoa ắp đầy kỷ niệm đầu đời. Nhớ ngày thi đậu trung học, tôi mừng rỡ chạy khắp đường làng, miệng hô to tên mình đã đậu. Hớn hở khoe và trao cho cô bé hàng xóm cánh hoa trắng. Cô bé tinh nghịch, trố mắt nhìn tôi,mủm mỉm cười khó hiểu:
– Hoa gì vậy?…anh?
Dù đã lấy hết can đãm, nhưng tôi vẫn nghe trái tim mình đang gõ thình thịch những nhịp trống lễ hội cúng đình. Hai tai tôi nóng bừng như lửa đốt. Tôi dã lã:
– Hoa này tụi mình thường hái chơi nhà chòi. Biết rồi còn hỏi !
Cô bé nguýt tôi, chẩu môi ra vẽ hờn dỗi :
-Ờ đó, biết rồi thì trả lời đi !
Tôi nói nhanh như sợ mình phải cà lăm :
– Hoa Gan heo
Cô bé nheo mắt kề môi gần mặt tôi,nóng bỏng :
-Anh nói hoa gì? Gan heo hở ? Gan thỏ thì đúng hơn. Hoa đẹp mộc mạc dễ thương như vậy mà không thương,còn nói gan heo…gan heo…!…
Cô bé vụt chạy ra sau vườn. Tôi đứng sượng sùng, nhút nhát của cậu con trai vừa mới bể tiếng, giọng nói khao khao như vịt xiêm trống. Những cánh hoa trắng mịn như đang khúc khích cười trêu tôi.
Ngày rời làng quê,khi chia tay,tôi trao cô bé đóa hoa trắng. Cô hàng xóm của tôi lúc bấy giờ chững chạc hơn, thôi trố mắt nhìn tinh nghịch hay cười khúc khích nữa. Không như xưa hỏi hoa tên gì,dù tôi đang mong đợi. Nhưng tôi cũng “xịa ” với cô bé rằng, đã tra tự điển Cây cỏ miền nam,trong đó giải thích: “vì nó màu xanh mướt vào mùa hè và hoa trắng mịn vào mùa xuân,nên tên thật của hoa là Vân Thanh”. Thật ra,vì cô hàng xóm của tôi tên là Vân,tôi lấy hai chữ Vân Thanh đặt cho loài hoa mộc mạc dễ thương đó. Thay vì khúc khích cười rồi chạy vụt ra sau vườn để tôi có dịp đuổi theo trốn tìm, Vân im lặng,cô trao tôi tập lưu bút mà sau này tôi bắt gặp một cánh hoa gan heo khô ép trong đó. Vân tiễn tôi xuống đò,ngày ấy nắng xuân rực vàng trên những trái quít trong vườn và hồng trên đôi gò má quê tôi. Mắt Vân buồn thơ ngây,hoa mây trắng cài tóc. Từ ngày tôi bắt đầu gia nhập vào chốn thành thị đầy bon chen với cuộc chơi mới về tương lai và sự nghiệp.
Nhưng tiếc thay cuộc chơi quá dài trong lỡ làng để rồi phải kết thúc với ngày trở về đầy luyến tiếc. Tôi cứ ngỡ mình chạy trốn dễ dàng chốn thành thị. Về lại mái nhà xưa,nó có thể giúp tôi tìm lại một thời bình yên của những ngày thơ ấu. Thế mà tôi đã trở về trong muộn màng. Mẹ tôi hai mắt rướm lệ,miệng nhai miếng trầu,chậm rãi kể:
– Tội nghiệp con Vân ! Bây đi rồi,nó luôn qua nhà phụ tiếp mẹ mọi chuyện,không hề than khó,lúc nhà mình có giỗ cũng như khi mẹ đau ốm vì trái gió trở trời. Hàng xóm,họ thường hay trêu chọc là con dâu hiền của mẹ. Không giận dỗi,phân trần,chỉ cười ửng hồng hai má làm khiến mẹ buồn,mặc cảm cho nỗi ước mong thầm kín của mình. Thỉnh thoảng mẹ bắt gặp nỗi buồn gợn vương trên mắt nó,mẹ hỏi thì chỉ biết e thẹn cúi đầu. Mẹ cũng mơ ước con sớm trở về. Mẹ sang nhà dạm hỏi cưới cho con,dù mẹ không rõ bây và nó có hứa hẹn gì với nhau hay chưa. Nhưng…
Mẹ tôi buông thỏng câu nói,bà nâng vạt áo bà ba lên chặm những giọt lệ rồi thêm miếng trầu,mắt nhìn ra cửa như chờ đón, nghẹn ngào :
– Một hôm nó sang đây,quét nhà,chẻ hết đống củi,xong thắp nhang cho ba bây. Linh cảm báo cho mẹ biết rằng sẽ mất nó. Trước khi về Vân hỏi mẹ xin một mớ cây gan heo. Ôm bó cây lên, bỏ xuống hai ba bận rồi vụt ôm mẹ òa khóc :
– Ngày mai,người ta đến nhà dạm hỏi con !…
Mẹ không nói gì được,nghẹn ngào,những giọt nước mắt cứ tuôn,ôm nó vào lòng,mặc cho dòng lệ già trẻ hòa nhau,tháng sau nó lấy chồng về bên kia sông.
Bà sửa lại chiếc khăn choàng tắm vắt lên lên vai,dắt tôi ra sân, chỉ tay về phía bên kia sông thuộc xã Trường Long Tây. Mặt trời dần xuống sau lưng mái nhà ngói đỏ, trả lại màu xanh cho bầu trời rực trắng những khóm hoa Vân Thanh nơi bờ giậu nhà người ! Gió bấc lành lạnh thồi những gợn sóng va bờ không còn những giai điệu ngày xưa. Sông rộng chảy mênh mang,le lói trong tôi một thảng thốt. Hình như có tiếng cười khúc khích bên giậu hoa trắng mịn chiều nay !…

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here