HÃY TRẢ CHO TÔI.

0
113

 

Thanh Thuỷ

Cho tôi lại con đường cong bụi lấm
Những ngôi nhà hoa giấy đỏ bao quanh
Cho tôi xin bờ cát ánh vàng trăng
Lũ con nít chơi trốn tìm bịt mắt

Cho xin lại ngôi vườn nhà khoai sắn
Hoa mướp vàng lủng lẳng trái xanh mơn
Chén mắm cà, con cá, vét nồi cơm
Mà thơm thảo mà ngọt lành đến vậy

Trả cho tôi ngôi trường vui thuở ấy
Học trò hiền chăm chỉ sách chuyền tay
Cô thầy thương dạy dỗ những điều hay
Học để biết làm công dân thật tốt

Trả cho tôi một tấm lòng thanh khiết
Không nghi ngờ, chẳng ghét hận sân si
Trả lời cho tôi… Hãy trả lời đi…
Ai đã khiến hồn tôi trơ đá lạnh?

Bởi vì đâu miếng ăn là bất hạnh?
Màu đỏ xanh ẩn chứa những mầm đau
Đứa trẻ thơ đã rụng tóc trọc đầu
Người đang khỏe sớm đi chiều nghe chết?

Trả cho tôi rừng xanh và biển biếc
Gỗ rừng kia ai đốn sạch cất nhà?
Biển đang sống đùng đùng ra biển chết.
Ai rước voi về giày mả tổ ông cha?

Hãy sớm lôi ra kẻ tội đồ ác độc
Hủy hoại giống nòi, đánh lận dân đen
Hãy xé toang lòng dạ lũ sói lang
Hút máu đồng bào, nhai xương đồng loại

Trả cho tôi, tương lai ngày Tổ Quốc
Ngẩng đầu lên kiêu hãnh ngó loài người
Bốn ngàn năm nước Việt sáng ngời ngời
Tuy bé nhỏ nhưng vạn lời ca ngợi

Trả? Không trả? Dân tôi đòi tất cả
Những gì ai đã đánh mất quê hương?

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn