HÀNH PHƯƠNG ANH

0
292

My Thục

 

Phương anh, phương anh, về phương anh
Mắt dõi theo người vương tơ xanh
gió xuân chợt ấm tràn phương nhớ
và nắng vàng mơ phủ ngọn ngành
Phương anh ngàn năm mùa đứng đợi
chẳng thể tìm đâu sầu lãng quên
có đôi hạt lệ chìm trong mắt
chẳng thể rơi vì không phong yên?
Phương anh mây không buồn thiên di
không nghe sầu rớt chiều phân ly
không nghe mưa rảo xa ngàn dặm
về lạnh chỗ nằm đêm trôi đi
Phương anh dẫu buồn như đá núi
sầu trổ đầy hồn như rong rêu
có em trăng nở thơm mùa cuối
gom hết nồng hương chảy tới người…
Trời đất bày chi ra sông sâu
ra gềnh ra thác với núi cao
phương anh hành mãi trong chìm nổi
chưa hết buồn thương đã bạc đầu.
(Tác giả My Thục)

Chia sẻ
Bài trướcSToP .
Bài tiếp theoĐI QUA Ô CỬA ….

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn