Hai bài thơ của Trần Vấn Lệ

0
  • Tranh Họa sĩ Rừng
    Có Hai Người Bây Giờ

    Em từ đây qua đó / bay bảy tiếng đường trời…Anh ngó trời mây trôi / em không thấy anh nữa…anh thì anh thấy nhớ…không biết vì-tại-sao? một đứa thấp, đứa cao…ôi trời bao la đó…

    Bài thơ này như cỏ / mọc nhấp nhô trên đồng. Bài thơ này như sông / chảy quanh co chân núi. Câu nào cũng muốn hỏi, mà thôi, để nó thơ…Bạn anh hỏi mày mơ / cái gì mà ngơ ngẩn? Anh chỉ bức rào chắn / khu rừng cạnh phi trường, anh đáp rất dễ thương (?): mơ làm nai gậm cỏ…

    Gậm hết nha nỗi nhớ?
    Gậm hết nhé thời gian?
    Gậm cho rách áo vàng?
    Gậm cho khăn choàng rớt…

    Em ơi anh hoảng hốt / sao anh lại nghẹn ngào? Em đi rồi thật sao? Anh trở về cũng thật? Tiếng người ca sĩ cất: Mười Năm Tình Lung Linh…không làm anh giật mình / bởi em hình em bóng / em trời cao gió lộng / anh đường về bụi sương / đường nào cũng thời gian / đường nào cũng lầm lũi…Người đi, cái bóng đuổi! Người về, cái bóng bay!

    Ôi phi trường John Wayne…hơi bàn tay còn ấm…mà em giờ xa lắm…và, anh giờ, cũng xa…

     
    Long Lanh Chiều Sông Nước Xưa

    Bến tiễn thuyền đi, bến nhớ thuyền. Thuyền đi bến ở cũng là duyên…Cảm ơn cây liễu không rời bến. Cảm tạ nhành đa cái bóng nghiêng…

    Cái bóng trăng nghiêng, ai nhớ Nguyệt? Vẫn còn mây khói những hoàng hôn. Và những bình minh chim sẻ đậu, chim nhặt gì? Những chiếc lá sương?

    Bến tiễn thuyền đi, bến giống mình…mà mình không có những bình minh! Chỉ nghe tiếng kẻng như còn lính…tiếng xích xiềng chân lũ bại binh!

    Bến tiễn thuyền đi, mưa, bến khóc. Mình đùa mái tóc ngỡ phù vân. Tóc xanh rồi bạc không cần nhuộm. Mây xám, mây đen ở mấy tầng?

    Bến hỡi thuyền ơi nước lạnh lùng có ngờ không nhỉ suối thành sông có tin không nhỉ sông thành biển mặn ngọt vì sao buốt cả lòng?

    Ta giỡn cùng thơ. Ta giỡn bóng. Bóng rồi đâu mất? Mặt trời ơi. Chân mây, góc biển, vuông tường trắng. Trăng bạc đầu, kìa, sóng có đôi…

    Ta nói cùng trăng, chẳng nói đùa – Em à, em mãi, nhé, là mơ…Trăng mơ, trăng mộng, trăng gì nữa, ta với trăng…buồn hiu với thơ…

    Có những câu thơ cần chải chuốt…cần gì? Lỡ hẹn hỡi nhân gian! Làm xong được một bài thơ mới, ta ném mênh mông ánh nguyệt vàng!

    Ta biết ta buồn như bến vậy…mà thuyền không chở được buồn đi! Bốn mươi năm một buồn muôn thuở…Bến đợi thuyền đi chẳng trở về!

    Trần Vấn Lệ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here