Giới thiệu tác giả mới: Minh Thu (Thanh Hóa )

0
1807

Minh Thu tên thật là Lê Thị Minh Thu sinh năm 1980 hiện đang dạy học ở Thanh Hóa .Thơ Minh Thu đằm thắm dịu dàng phảng phất niềm vui nỗi buồn của  một thời áo trắng. Ngôn từ bình dị dân dã nhưng có sự xuyên thấm lẫn nhau về ngữ nghĩa khơi gợi  nhiều cảm xúc đằm sâu…BSV trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc  một chùm thơ mới của tác giả :

unnamedÁO DÀI XỨ MƠ

Áo dài em ẩn giấu những đường cong
Người chưa gặp… Sao gọi là người cũ?
Nắng nhạt soi bóng cầu xin đừng ngỡ
Đường cong phản chiếu bởi áo dài
Đáp chân thon xuống chiều tím không lời
Thu chưa đến đã phải lòng hương bưởi
Câu yêu thương chưa một lần nhắn gửi
Mà âm thầm đã sợ những phôi pha
Cơn gió còn thổi tận phía trời xa
Sao anh biết gió sắc như dao cứa
Trái tim em chưa một lần hé mở
Sao anh hay phía ấy những hững hờ ?
Có yêu đâu mà ngay cả trong mơ
Anh cũng muốn trốn xứ Thanh đến thế ?
Điều có thể và những điều không thể
Sợ đau nhau trong khoảnh khắc giao mùa
Áo dài em vừa thực lại vừa mơ
Người chưa gặp mà tình như đã cũ
Thoảng trong gió tiếng thở dài trăn trở
Thương những điều chưa đến đã vội đi

Ú TIM

Có phải anh rất thích ú tim không ?
Trò ấy em chơi giỏi lắm
Em sẽ trốn sâu vào bóng nắng
Ngẩn ngơ anh mãi đi tìm
Chỉ bước ra khi anh lấy trái tim
Đặt cọc sẽ yêu em mãi
Sự đặt cọc không bao giờ hoàn lại
Liệu anh còn muốn nhận lời ?
Nếu lưỡng lự, xin đừng vội đến chơi
Hãy mặc em ngủ vùi cùng bóng nắng
Hãy tìm đến phương trời nào anh muốn
Nơi lòng anh không phải đắn đo
Nếu thật dạ, xin đừng âu lo
Hãy nhắm mắt, cảm nhận từ sâu kín
Khi tim anh chạm vào điều say lịm
Sự diệu kỳ tự khắc biết nở hoa…

LỜI NGỎ

Em có về quê mẹ với anh không ?
Mùa thu chẳng cốm vòng, hoa sữa…
Tháng bảy mưa ngâu bùn ngập lên tận cửa
Những con đường trơn oạch sống trâu
Chẳng được diện váy hồng, làm dáng với guốc cao
Đất và người quê anh còn nghèo lắm
Sáng điểm tâm chỉ đơn sơ khoai sắn
Bát cơm nguội để dành từ chiều tối hôm qua ….
Trưa nắng nồng, eo óc tiếng gà xa
Điện phập phù, ngọn gió Lào bỏng rát
Phe phẩy mo cau …đôi tay mỏi rạc
Giấc ngủ chập chờn, cái nóng như hun
Cha mẹ nghèo hi sinh những áo cơm
Nuôi anh lớn theo từng trang đèn sách
Ngày vất vả trăm công ngàn việc
Đêm chật nhà tiếng ngáy đếm thời gian ….
Mình phải lòng từ ánh mắt đầu tiên
Chọn ngày mưa, đưa em về quê mẹ
Bởi yêu thương đâu chỉ là duyên nợ
Mà rất cần những chấp nhận , cảm thông ….
Về quê rồi …còn muốn cưới anh không
Hỡi cô gái đất cốm vòng hoa sữa

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn