GIỚI THIỆU BẠN, QUẢNG CÁO TÔI.

0
156

Luân Hoán

P1

GIỚI THIỆU BẠN, QUẢNG CÁO TÔI.
tặng Nguyễn Hàn Chung
Luân Hoán
@

La Qua Vĩnh Điện Điện Bàn
một thời tôi rảo quanh làng mẹ tôi
vòng vèo đường ruộng lõm lồi
theo từng gốc lúa tìm đôi thia cờ

tiếng chim đội mũ bất ngờ
gọi tôi giật ngược lội bờ vườn xanh
cả ngày chỉ vậy loanh quanh
suốt mùa hè ấy tôi thành nhà thơ

tưởng rằng chỉ một tôi khờ
hay đâu lắm bạn dật dờ kiểu tôi
nguyễn nho… nguyễn phú… và rồi
gần đây thêm một tay chơi nguyễn hàn…

ông này lòng rộng như làng
mang tên Chung, hẳn cưu mang lắm người
các em mười sáu đôi mươi
dĩ nhiên thành cõi đất trời riêng ông

nhưng đâu chỉ những mỹ nhân
ông mê trùm hết bóng hồng thanh xuân
đọc thơ ông ngộ anh hùng
thương yêu nhung nhớ lung tung vóc ngà

ngày ngày ông chẻ lời ra
thành trăm ngàn sợi thiết tha ngọt ngào
xong ướp vào những ước mơ
rồi đan từng búp ly tao đựng tình

kể đến nay, ngoài linh tinh
còn ba lẵng lớn xinh xinh hoa lòng:

“Tôi Tìm Tôi Trong Bóng Tối” hồng
“Nghịch Lưu Của Tuổi” xanh dòng tâm thi
“Nói Hộ Phù Du” vân vi
trăng hoa từ thuở xuân thì đến nay

tôi đọc thơ ông mỗi ngày
chuyện bình thường trở nên hay dễ dàng
ông dùng ngôn từ ngang ngang
để vẽ đầy đủ lạc quan bi hài

làm thơ không cần lắm tài
tâm sáng tứ đẹp chung vai ngôn tình
thêm vào kinh nghiệm, thông minh
ông đương nhiên có ngôi đình mái riêng

tôi khen ông hơi vô duyên
nhưng trúng phóc cả chẳng xiên xẹo gì
bạn yêu thơ (nói làm chi)
bạn không thích cũng nhâm nhi gật gù

ai không tin đừng trù trừ
mời đọc để biết bạn tôi ngon lành

Luân Hoán
2017

_______________________________________

P 2

ĐỌC THƠ

NGUYỄN HÀN CHUNG

#

CƯA SỪNG LÀM NGHÉ THANH NIÊN

Cưa sừng làm nghé thanh niên
mới mong thoát chữ vô duyện lão già
mới mong kiếm chút tình boa
cho thơ hưng phấn có đà liêu xiêu

mặc cho mấy ả giáo điều
múa môi bày biên thơ yêu hằng hà
thơ mòn như guốc đàn bà
vái nhau thơ rất tài hoa tuyệt vời

biết mình chẳng mấy lăm hơi
vẫn ham múa gậy giữa đời nhiễu nhương
may thì hạnh ngộ tình nương
rủi thời cáo lão về vườn giữ em

Cưa sừng chẳng lẽ đi đêm
nên ta chưng diện chống rèm tìm yêu
hề chi cái chuyện ỉu xìu
người yêu ta đã treo niêu hết rồi

Sung tàn thì tới chia phôi
dủ em có trách ta tồi chẳng sao

+++

NHỮNG CÂU THƠ
CHUNG ĐỤNG CUỘC YÊU NGƯỜI

Em yêu thơ mà em tưởng yêu anh
anh không nhận nhưng ngu gì từ chối
thêm một nỗi là vui buồn một nỗi
một comment thêm một chút màu hương

Anh làm thơ câu chữ cũng phàm thường
trừ những lúc lăng ba vi bộ
trừ những lúc mãn thiên hoa vũ
thơ dắt anh phiêu bạt phương người

Thơ nuôi anh từ thuở mới nằm nôi
anh không thể một sớm chiều chối bỏ
anh kiêng rượu kiêng cả gà móng đỏ
mây ngoài luồng anh cất ở trong thơ

Tình si ư! gạt phắt tự bao giờ
lo cặm cụi làm ăn cho phát đạt
mà rốt cuộc chơi cái trò nín thắt
nên cuối cùng ngồi lạc giữa hoa rơi

Những câu thơ chung đụng cuộc yêu người
chỉ chừng đó anh chỉ còn chừng đó
Nov15.17

+++

CÁI GIÁ CỦA THI SĨ

Nhớ cam mà lại thương bòng
nhìn lê mà lại phải lòng mẫu đơn
cuối ngày về mở om cơm
đốt lò vi sóng nỗi buồn ran ran

Cạo râu xong ngắm ảnh nàng
hỏi em có thấy sao Hàn hay chưa
biết chồng câu cú đẩy đưa
nên em nhắm riết như vừa xốn tro

Làm thơ cơ chế xin cho
bao năm đời đã buồn xo cuộc tình
không cần liệu pháp bế tinh
còn chi đâu nữa để mình tri trô

Mười năm không biết ủi đồ
mặc cho thiên hạ đổ xô sắm vàng
tỏ ta chỉ có một nàng
nghe thơ bịt cả màng tang ậm ừ

Giá như trá ngụy ung thư
trên đời thi sĩ bớt hư hỏng nhiều
Sep 13.17

+++
VINH DANH NHẠC SẾN

Hồi xưa có lần bị bồ đá
đau từ mỏ ác tới mắt cá
tôi ra bến đò định quyên sinh
Gặp một cô nàng rất chi xinh
suốt một chuyến đò nghe cô hát
khẽ thôi những liên khúc nhạc tình

Thường ngày tôi chê là nhạc sến
không những coi thường còn coi khinh
nay nghe đầu bịn tới cuối bịn
hốt nhiên tỉnh ngộ giật thót mình

Cô bé hồn nhiên đâu có biết
cứu được một người tới cửa sinh
giá như không ngộ đài trang ấy
tôi đã thành ma uổng tử thành

Tôi kết những người mê nhạc sến
với tôi tương tác rất chân tình
ca từ sang cả nghe hay đó
không cảm càng thêm bực cái mình

Từ ấy tôi siêng nghe nhạc sến
để lòng thoát khỏi chốn u minh
Đừng chê nhạc sến nghe bầu bạn
nhất lúc lòng ta đang rối tinh

Có phải bạn từng mê nhạc sến
giả đò làm bộ rất coi khinh !
Dec 18.17

+++
MÊ MÊ

Một em Nam em Bắc
chẳng biết mê em nào
mê Nam lo mất Bắc
mê Bắc sợ Nam đau

Về mê em Trung vậy
và ráng chịu càu nhàu
với người chung hoạn nạn
từ cái ngày biết nhau

Mê rứa là chắc cú
hiên ngang mặc áo màu
đêm hôm có khát nước
nhai nhá chút trầu cau

Hít nước đừng bỏ bã
cất để dành muôn sau
Dec 18.17

+++
CHO TÔI VỀ NGÀY ẤY

cô nàng luôn miệng nói
nói rất thương nhớ chàng
rứa mà gã xang xế
em vội vã chạy làng

khóa trái cửa buồng lại
hú hí tình nhân khan
tin lời son phấn họa
chỉ có gã phong hàn

mù sương chừ khôn lỏi
biết chơi bài ăn gian
yêu quá thời con nít
như bồ câu ra ràng

cho tôi về ngày ấy
cái gì tôi cũng sang
Dec 17.17

+++

BOLÉRO CUỐI THU

Chỉ có mùa thu mới biết em buồn
anh là mùa thu cuối
mùa thu không có lá vàng rơi
chỉ đẫm mù sương muối
bởi lá thu rụng tận
cũng lâu rồi
cây trơ cành bầu bạn với sương thôi

Chỉ có mùa thu mới biết em rầu
anh là mùa thu muộn
mùa thu không con nai vàng ngơ ngác
chỉ có bão giông tàn phá cánh đồng
vùi dập chắt chiu đời mẹ

Chỉ có mùa thu mới biết hỗn mang
thế sự du du từ thuở
nỗi nước buồn tênh mùa thu phai nắng
còn lại những gì cho cháu con
ngoài gánh nặng cơ hàn

Cuối thu rồi mây còn bay thủng thẳng
đợi một mùa mưa
đau mùa thu năm xưa
Nov 12.17

+++

THƠ TIỄN RĂNG KHÔN

Rồi em cũng bỏ ta đi
người tình mới rợi dậy thì vẫn đau
giữ em là giữ nỗi sầu
mà đi là mất biệt câu tương phùng

Cùng ta khi gặm sắn rừng
bo bo bắp hạt muối vừng trộn tro
xa em lòng héo như mo
nhưng đành chim việt ngưa hồ thôi em

Nhìn căn nhà trống im lìm
mênh mang một cõi lặng im chưa trồng
nhớ em nhiều chớ sao không
gói xưa cũ cất trong phòng hẩm hiu

Oct 20.17
(sau khi tiễn bốn em đi một lần )

Nguyễn Hàn Chung

Chia sẻ
Bài trướcTình thư
Bài tiếp theo1: NHỚ MÙA NẤM MỐI.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn