Gặp biển nhớ biển

0
235
Nguyễn Hàn Chung

Hai ông cháu tôi cộng tuổi với nhau
vừa chẵn bảy mươi
sáng nay cùng thăm viếng biển

Cháu nhảy lò cò như chim non
chỉ chực ông thả tay là chạy biến
đón bình minh xứ người

Biển Corpus Christi Texas còn lâu mới
đẹp bẳng  biển Vũng Tàu , Mỹ Khê nước tôi
Chiếc tàu Lexington đắp chiếu bảo tàng
làm sao hiện đại bằng tàu chi viện
Tại sao biển tốt thể mà bao người
trong đó kể cả ông đều bỏ ra đi viếng thăm biển xấu
không biết ru hời “biển xanh, sóng biếc, hôn mãi cát vàng em
tiếng hát căng buồm với gió khơi”  trong thơ thi sĩ
tôi hỏi cháu mong thằng bé lên
ba cho tôi câu trả lời chính ủy
nó cười khúc khích trả lời ông bằng cách lặp lại từ ông run rẩy nói :
Why ,why?

 

Nước nghèo ông bỏ xứ
nước khổ ông lưu vong
là vì thương các you đó
tôi tự trả lời với nó
hồn nhiên con trẻ bập bẹ tiếng cám ơn

Chắc chắn  biển Corpus nước không trong xanh bẳng Vũng Áng
gió không thể nào mát thơm bẳng gió biển Nha Trang
không có cô gái nào xinh tươi
mời ông vào khách sạn năm sao tẩm quất như các nàng
không  hề nghe một tiếng rao của mấy bà đậu hũ như
ở bãi biển Vũng Tàu
bãi Trước bãi Sau
ở đây người chăm sóc bảo tàng không gọi ông là đồng chí
cũng không phân biệt ông là thương binh ta hay là phế binh ngụy
Tôi hỏi cháu tôi tại sao già rồi ông đến đây mà không về xứ
nó chưa kịp trả lời tôi đã cướp diễn đàn hét to
vì đây là đất cựu thù của nhân dân ta
nước Mỹ |
họ gọi ông là yes sir  chứ không  ai gọi ông là lính ngụy
Người hướng dẫn viên nói rõ ràng biển đây khá sâu
ba mươi phần trăm là vi khuẩn
không nên tắm lúc này. Thưa ông

Biển quê mình mấy mươi phần trăm vi khuẩn
tôi lạnh mình ớn lạnh cái sống lưng
mà thằng cháu cứ dửng dưng
nó sinh ra từ Mỹ
không ai dạy nó  bài địa lý

“Nước ta ở về xứ nóng, khí hậu tốt,
Rừng vàng biển bạc, đất phì nhiêu.
Nhân dân dũng cảm và cần kiệm,
Các nước anh em giúp đỡ nhiều” *
* (Trích Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.10, tr.543)
10/6/2017

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn