EM VỀ.

0

 

 

 

THỤC UYÊN

 

Em về, đường xa phố khuya không người
Nghe từng, niềm đau tiếng guốc khua ngậm ngùi
Em về, còn ai dắt díu nhau trong đời 
Trăng còn, hồn nhiên hắt bóng bên kia đồi .

Em là, phù vân những đám mây phiêu bồng
Trôi dài, lặng thinh giữa sắt se muôn trùng
Trên từng, miền ăn năn..sao cất bước ngập ngừng
Em là, loài chim như thú xa lìa rừng.

Mơ hoài, một đêm trăng thấp thoáng rọi về
Kỷ niệm, trào dâng như lũ lên tràn trề
Xa rồi, ngày thơ ngây như lúa non chập chùng
Em về, một đêm hoa trắng nở lạnh lùng..

Em buồn, bàn chân bước trong ơ hờ
Nghe dòng, cuồng lưu những vết thương vật vờ
Em là, phù du hương tóc thoảng lại gần
Vai gầy, làm sao gánh cho hết phong trần.

Thuc Uyen

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here