ĐỘNG DỤC

0

 Nguyễn Châu
Tự dưng mưa dông sấm sét, tiếng đì đùng nghe rợn tai, trời này ai dám ra khỏi nhà. Hai Khôi định đi thiến mấy con chó, từ khi vợ hắn bỏ nhà theo trai, hắn đâm hận những tay trẻ trung, sung sức. Bất kỳ ai, thằng nào nhìn tướng ngon cơm là hắn muốn thiến, chung qui cũng do “lực bất tòng tâm” mà ra.
     Từ ngày bị chứng bệnh mắc dịch, thầy bà đủ trò nhưng hai Khôi dùng không thấy hiệu quả. Bạn hữu thương, nghe có phương thuốc nào hay đều hướng dẫn hắn tận tình, nhưng cơ địa mỗi người mỗi khác. Sinh, tâm lý học giúp Tây y chẩn đoán bệnh chính xác, nhưng tiếc thay những căn bệnh thuộc về cơ địa con người, Tây y chưa có thuốc chữa đặc hiệu, những bệnh thuộc cơ địa rất khó cứu chữa vì mang yếu tố di truyền. Chỉ có hai Khôi mới biết lắng nghe và hiểu rõ ràng nhất từng nhịp đập của con tim đến tiếng thở dài của của các nơ-ron thần kinh trong hắn.
     Ai chịu thấu nỗi cô đơn, tiếng kêu gào của loài mèo động dục, bi thiết quá. Hắn có là thần thánh cũng không thể hiểu. Vậy là vợ hắn đổi tánh, cáu ghét đến phát điên. Chịu đời không thấu, bỏ nghề mộc mấy đời, hắn chuyển sang  nghề thiến. Đặc biệt hắn chỉ thiến chó, heo, gà… đực.
     Nghề mộc gia truyền làng Kim Bồng của hai Khôi nổi tiếng đã được Lê Quý Đôn đề cập trong “Phủ biên tạp lục” từ thế kỷ 18, nhìn qua bên kia sông là phố cổ Hội An. Nhưng từ khi vào Saigon, nghề mộc thủ công tinh xảo chết dần vì công nghiệp hoá.
     Làm ăn thất bát, hai Khôi chuyển đủ nghề nhưng không nghề nào trụ được dài lâu. Niềm đam mê của hắn là sáng tạo, thông qua bàn tay tài hoa, từ cái cưa, bào, chàng, đục lớn bé, đã tạo ra những sản phẩm vua chúa nhà Nguyễn còn mê. Vậy mà nay hắn chuyển đam mê sang nghề hoạn!
     Không lẽ hắn bức bối căm hờn vì chuyện mình kém cạnh hơn người ta trong khoản tình dục? Thường thì sự đố kỵ, ganh ghét cũng do mình không bằng anh bằng chị, nhưng nếu hắn biết chuyển nghề sang viết văn, làm thơ thì cái đám vai u thịt bắp và bộ óc bằng hạt tiêu kia thán phục hắn biết chừng nào, có khi vợ hắn không chạy theo thằng xe ba gác.
     Nói đến thằng này là ứa máu, thương tình đồng hương hắn cho ở nhờ, mua xe ba gác cho nó chạy kiếm cơm đồng thời đi giao hàng mộc. Chị chị em em thế nào mà nó chôm luôn vợ hắn.
     Hai Khôi thở dài, có loại phụ nữ nhìn qua là kính nể, ngưỡng mộ không dám bông lơn, hó hé. Nhưng cũng có người chỉ nhìn thoáng qua là muốn ôm, muốn nựng, muốn bế lên giường. Mùa động dục đến cây cỏ, động vật còn toả mùi hương mời gọi, huống chi vợ hắn?
     Vợ chồng hai Khôi không con. Ban đầu chị Dung đi chợ, nấu cơm tháng cho thợ, hắn suốt ngày đầu tắt mặt tối. Nhưng đêm về, sau khi lai rai chút đỉnh với bạn, tắm rửa xong đã thấy vợ nằm chờ, phải nói da thịt chị Dung trắng bóc, đôi mắt lúng liếng, làn môi hé mở, hắn nổi da gà, sinh lực cuồn cuộn trào dâng. Cưng vợ, không cho làm gì. nên chị Dung cứ phây phây. Ông bà ta nói: “Nhàn cư vi bất thiện”, đám thợ mộc cởi trần bào bào đục đục hùng hục, mồ hôi tươm ra trên ngực, trên vai rám nắng đầy sinh lực của những cơ thể tràn nhựa sống.
     Ban đầu tình cờ chị Dung nhìn qua khe ván từ phòng ngủ, bỗng chị thấy rần rật cả người, má chị đỏ rựng lên nóng bỏng, chị cởi tung cúc áo. Cứ vậy mà tưởng tượng trong ú ớ ngất ngây… Chị nhìn vào gương, phản chiếu đôi mắt si dại của mình, chị đâm ra luống cuống, e thẹn.
     Càng về sau này, hai Khôi biếng nhác dần chăn gối. Chị Dung cứ chờ lúc xong việc nhà, chị vào nhà tắm đưa nhẹ vòi sen bắn những tia nước mát dịu lên cổ, lên mặt, lên ngực… Những lúc như thế này, từ trong sâu thẳm tâm hồn, chị cảm thấy có lỗi với chồng thật nhiều, những lần ân ái với hai Khôi chị lại mơ màng “đồng sàng dị mộng” cùng ai đó.
     Ngày nay thiếu gì cách triệt sản, nhưng Hai Khôi vẫn thích kiểu truyền thống, hắn treo hai chân con chó lên cột, cặp dái non đỏ hồng như khiêu khích, hắn nghiến răng rạch theo khe giữa hai tinh hoàn, hai ngón tay nặn từ từ nhô ra hòn bi nhỏ xíu, trắng chạch. Hắn nhìn chằm chằm vào đó, dùng mũi dao bén ngọt tách nhẹ tinh hoàn trong niềm cảm khoái lạ lùng, trong khi con vật gầm gừ, rồi tru lên trong tuyệt vọng.
     Lần nào cũng vậy, hắn dùng dây thép xuyên qua hai hòn dái mang về phơi khô. Xâu chuỗi ngày càng dài thêm, nhưng không có cái nào giống cái nào, có cái tóp teo như hạt nho khô, hạt mít non gặp nắng gắt.
     Có ai đó khuyên hắn ngâm rượu, uống vào sẽ cải thiện sinh lý. Mẫy lão xồn xồn đi nhậu không khoái dái dê, ngầu pín là gì? Ngầu pín là dương vật và tinh hoàn của trâu, bò, chó, dê, hải cẩu, hươu, hổ… Theo y học cổ truyền, dương vật và tinh hoàn của động vật thuộc về tạng “thận” có chức năng cường dương, sinh tuỷ, sinh xương…
     Hai Khôi không thèm, hắn chỉ muốn treo lủng lẳng trong phòng khách như một lời cảnh tỉnh, doạ dẫm, một sự trả thù hay một lời nhắn gởi đến con chim mái đã theo người tình bay xa?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here