ĐỜI CÙNG EM…MỘT…LƯNG LƯNG VỐN TÌNH

0
476

Hiền Mây

mấy mùa đông nữa anh ơi
mấy tàn phai nữa được đời bên nhau
mấy phù trầm bọt bạc phau
mấy tan tành sóng mới mau gặp bờ

**
vắng anh ngày xuống ơ thờ
chờ đêm con ngủ vật vờ nhớ quên
vật vờ hương lách qua phên
gợi da thịt ái ân lên đỉnh trời

**
không anh chiều đắng tơi bời
ly cà phê thiếu đường mời môi ngon
tham lam cánh nhạt màu son
mỏ chòe nói gió lon ton theo đòi

**
thiếu anh trái cấm cọc còi
hạn khô nước tưới nó vòi vĩnh yêu
như chim khan gọi triết triêu
giọng buồn chẳng biết bao nhiêu cho vừa

**
trống anh để biết mình thừa
biết mình quá nửa thì
ừa mồ côi
mồ côi là chửa thành đôi
là trơ trọi lắm đó
thôi vẽ vời

**
mấy mây phiêu bạt khất lời
mấy trăng gió nữa
anh
đời cùng em… .

MỘT

một thơ ngây
một già dặn hiểu đời
em sấp ngửa
liều đem thân đặt cược
nào ai cả gan đùa cùng mất được
dám mang số phần đánh bạc cầu may
một ngọt ngào
một chua chát sâu cay
em áo giấy
cà sa bên ma bụt
trước tuế nguyệt đà xé phơi gan ruột
anh cần em lột cho rõ thêm không?
một dấu che
một tơi tả thả rông
em cáo nai mơ yên hay dậy sóng (?)
ôi nghịch lý hành trình
hình kiếm bóng
xác đương nhiên chấp nhận xóa dấu về
một rạng ngời
một vỡ mộng chán chê
em cười khóc cốt đau anh
phải thế?
nếu cao xanh thích đọa đày truất phế
em ước riêng mình chịu khổ ải thôi
một rất gần
một hư ảo xa xôi
em thật giả mà chất đầy anh nặng?
sáo trương chi
mị nương nghe văng vẳng
còn mơ hoài hồ huống đấy chính em
một đàn bà
một trăng chín mon men
chẳng hùng binh thành quách anh đại bại (!)
hay em dùng thuật yêu ma bùa ngải
dẫn dụ anh ăn trái cấm
lăn quay
một kiếp rồi
một kiếp nữa trả vay
vững đức tin trời cao ban hạnh ngộ (?)
thì tim anh đây tạm chôn mộ cổ
đêm nguyện ngày cầu
buổi tái hợp nhanh
một nửa em
một nửa sống giùm anh
tiếp tục băng qua thị phi đàm tiếu
dáng em liêu xiêu dây tình vướng víu
hai nửa cùng chiều
khít một vòng quanh
một nửa em
một nửa sống giùm anh…

 

LƯNG LƯNG VỐN TÌNH… .

trời trưa
nóng cháy khát khô
hóng theo con nắng lõa lồ mặt sân
tự dưng nhớ đến bần thần
anh… (không phải)… phải… (là anh)
phải rồi

là anh vừa rất xa xôi
vừa gần lắm với đôi môi ngập ngừng
những câu nói
gãy nửa chừng
trộn trong lời nghẹn rưng rưng
mỗi lần

mỗi lần gặp
rất bâng khuâng
(làm sao dấu được ân cần cho nhau)
lúc từ tạ
khó bước mau
sau lưng em trĩu nặng màu mắt anh

ghị vào đuôi vạt áo nhăn
theo về
người rất hiền lành dễ thương
nghìn đêm sau
giấc vấn vương
thả tim trôi nhé dòng tương tư này
gió ngang qua khẽ nhẹ lay
cho lá mướt chạm… vừa hay
cuối chiều
mộng ngưng
(tội quá nàng kiều
chàng từ hải đã hắt hiu quê người)

ngậm ngùi… em gửi nụ lơi
mây mang giúp… chớ để rơi
giữa chừng
dẫu tình vốn chỉ lưng lưng… .

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn