Điều ước

0
268

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Trò chuyện với nhau làm gì
Khi mùa hạ này đã bị chấn thương quá nặng 
Hàng phượng đã bị cưa gãy cụt
Tất cả
Chẳng còn che nổi chúng ta
Chẳng còn giọt máu nào để trổ tiếc thương 
Nhỏ trong ngày mưa trắng xoá
Thật ra
Mọi thứ đã không còn cất nổi tiếng bi ca
Em vẫn hình dung anh, từng tiếng đàn cất lên trong không gian xanh 
Xanh trong mắt em
Từng giọt xanh im lặng 
Xanh từng cơn đau thắt
Nhớ 
Vô cùng 
Có lẽ, em bắt đầu bị tự kỷ giữa đám đông 
Giữa thời gian gông cùm 
Sự đắn đo đã kéo dài quá lâu
Chiều này bốc cháy
Em ngồi nhặt bụi tro
Xâu chuỗi để dành
Điều em sẽ thổ lộ 
Trong một chiều tàn thu
Giá như bây giờ có một lời nói chấn thương
Để dìm điều tuyệt vọng sau cùng
6.2017/N.H.A.T

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn