ĐẾN VỚI DÒNG CHẢY CẢM XÚC TRONG BÀI THƠ HẠT MUỐI CỦA TÁC GIẢ ĐẶNG TOẢN.

0
460

 

 

 

Hà Ngọc

Tôi đến với thơ Đặng Toản đã được một năm hơn.
Còn nhớ bữa đó, đang xúc động khi đọc một bài viết trên tường nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, bài thơ viết về những con tàu, những nổi chìm và những ẩn ức của một đời lưu lạc, thì tôi gặp ” Hạt Muối”
Ngay tức khắc, dòng xúc cảm chảy từ “Hạt Muối”, từ trái tim người con tha hương Đặng Toản đã ngay lập tức ngấm vào mạch phủ, để rồi từ đó, thơ Đặng Toản đã khiến tôi không chỉ một lần day dứt.

“Thưa mẹ!
Để nhớ về
Con viết những dòng thơ đen màu hắc ín
Hòa mực cùng màu huyết thống mẹ cha
Thành màu đỏ bầm từ tĩnh mạch thoát ra
Bởi những vết thương vô hình con mang trong tạng phủ
Vì đã từ lâu
Con xa hẳn màu nâu dịu hiền của đất sau từng đường cày vỡ
Màu xanh ngày đi học, xanh cây lá quanh nhà
Màu tím hoa cà, tím dệt ước mơ
Màu vàng của thơ, của từng con bướm lượn
Của hoa kim châm nở ngát sân vườn…”

Xin phép được không lạm bàn ở đây nguyên nhân sâu xa, cội rễ của vấn đề, là tại sao phải xa, tại sao phải biệt, mà chỉ xin được đặt mình vào hình hài của một đứa con bị buộc phải ” xa hẳn” người mẹ để mà thao thúc, để mà xa xót:

“…Sống ở nơi xa
Đời buộc con tiêu pha phí phạm hình hài mẹ cho từ tấm bé
Nghe hồng cầu cháy nám giữa canh thâu
Trong đêm sâu, cùng khói thuốc không màu
Đốm lửa đầu môi
Bắt mồi ngon cháy sâu vào đám rừng ký ức…”
Phàm là con người, ai chẳng ít nhất một lần nhác bóng mình trong gương mà thầm than : Dường như ta đã già!
Nhưng cũng phàm là con người, đã có mấy ai nghĩ được như Đặng Toản: Rằng ta đang từng ngày tiêu pha phí phạm hình hài cha mẹ ! và tôi, vì điều đó mà đã giật mình, giật mình trước nỗi đau mà Đặng Toản vừa khắc chạm.

“…Hạt muối
Kết tinh từ triệu giọt mồ hôi
Khi con vắt xác thân qua từng giờ nóng hổi
Hầm hập lửa trưa
Ngột ngạt khói chiều
Và nỗi nhớ thúc lòng con bật tiếng kêu…
.. hạt muối con gởi về cho mẹ
Mẹ nêm thêm mặn vị nồi canh
Loãng như từng giọt lệ mẹ long lanh
Mà chất tươi có nhiều khi
Chỉ lêu bêu vài đọt lá…”

Hỡi ôi, giọt lệ của người mẹ xa con! Nó loãng tuyềnh loãng toàng như sức khỏe tuổi già của mẹ, như nồi canh mà chất tươi chỉ lều bều vài cọng lá, nó đùng đục xìn xỉn trên làn da nhăn nheo của người mẹ, bao năm xa con là bấy năm rịn chảy canh tàn!
…………….
Tôi viết những dòng này, khi hơi thở của đêm Giáng sinh đã dày lên trên khắp các phố phường, châu lục, mà ở nơi xa đó, nơi tác giả của “Hạt Muối ” đang sinh sống, thì ngày mới đã mọc lên.
Xin được gửi vào bài kinh tụng sáng nay của chú tấm lòng tha thiết của người dẫn Việt hướng về những đứa con lưu lạc!
Xin được gửi tới những người con Việt đang nặng lòng nơi đất khách, những người dân Việt Nam máu đỏ da vàng ở khắp mọi nơi trên thế giới này lời chúc Giáng sinh an lành và phước hạnh!
Xin chúc nhà thơ Đặng Toản và gia đình một thềm năm mới an yên…
Xin mời quý vị cùng tôi thưởng thức dư vị mặn mòi chát dịu từ bài thơ Hạt Muối của nhà thơ Đặng Toản, nick name Toan Dang, bài thơ mà tôi tin, sẽ chạm tới trái tim của tất cả quý độc giả ngay khi vừa tiệm cận.

Ps: Xin phép được chia sẻ cùng quý vị bức ảnh xin từ facebook của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, bức ảnh có tựa đề: Giáng sinh tại Texas.

HẠT MUỐI

Thưa mẹ!
Để nhớ về
Con viết những dòng thơ đen màu hắc ín
Hòa mực cùng màu huyết thống mẹ cha
Thành màu đỏ bầm từ tĩnh mạch thoát ra
Bởi những vết thương vô hình con mang trong tạng phủ
Vì đã từ lâu
Con xa hẳn màu nâu dịu hiền của đất sau từng đường cày vỡ
Màu xanh ngày đi học, xanh cây lá quanh nhà
Màu tím hoa cà, tím dệt ước mơ
Màu vàng của thơ , của từng con bướm lượn
Của hoa kim châm nở ngát sân vườn
Sống ở nơi xa
Đời buộc con tiêu pha phí phạm hình hài mẹ cho từ tấm bé
Nghe hồng cầu cháy nám giữa canh thâu
Trong đêm sâu, cùng khói thuốc không màu
Đốm lửa đầu môi
Bắt mồi ngon cháy sâu vào đám rừng ký ức
Rồi những lần con giật mình tỉnh thức
Con tự hỏi thầm
Khoảng thời gian xa mẹ, em cách chị , cách anh
Đổi từng tháng ngày sum họp mong manh
Để cầm được trên tay những đồng đô la nội hóa
Rồi trang trải gì đây?
Khi thiếu mười mà trong tay không hơn lấy một
Dù hiểu rằng tình thương không thể biểu diễn dẫu trăm ngàn hiện vật
Con vẫn gởi về…
Hạt muối
Kết tinh từ triệu giọt mồ hôi
Khi con vắt xác thân qua từng giờ nóng hổi
Hầm hập lửa trưa
Ngột ngạt khói chiều
Và nỗi nhớ thúc lòng con bật tiếng kêu…
Dù nơi xa không tìm được tin yêu
Con vẫn tự hào
Chẳng ngửa tay xin đời bát cơm “phiếu mẫu”
Dẫu đời thấp cao, xuôi ngược, ngựa xe
Dù tự thân con cào cào, châu chấu
Con vẫn xin mẹ hãy an lòng

Một hạt muối con gởi về cho mẹ
Mẹ nêm thêm mặn vị nồi canh
Loãng như từng giọt lệ mẹ long lanh
Mà chất tươi có nhiều khi
Chỉ lêu bêu vài đọt lá rứt sau vườn.

Sài gòn
5/1983

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn