Đàn bà và thơ

0
575

 

Nguyễn Hàn Chung

 

Người đàn bà đầu tiên trong đời
tôi yêu nhất là mẹ tôi
mẹ giản đơn đến mức 
không cần giữ bản quyền
mẹ là người đã hình thành ra tôi

Lớn lên tôi  cũng như mọi người thôi
yêu một mối tình đầu
nàng cũng giản đơn như thế
chìm đắm vào những cái ôm những nụ hôn
và chỉ dừng ở đó

Những người đàn bà khác
khi thì không yêu
khi thì có yêu chút đỉnh
như những chuyến xe
khi thì tốc hành khi thì đỗ lại
tôi đứng bên đường
thiêm thiếp nỗi buồn tê tái

Người đỗ lại đời tôi lâu nhất là vợ tôi
nàng cũng rất giản đơn
đã cho tôi biết thế nào là sự thủy chung
chia sẻ niềm vui khó khăn với chồng
nuôi dưỡng học hành con cái
nhưng không hề biết chăm sóc
nỗi buồn tôi
một mình tôi phải tự mình chăm sóc lấy
văn chương và nuông chiều cảm hứng

Tôi phải gọi người cuối cùng đến với thơ tôi
là gì cũng không chính danh
(người yêu ,người tình ,hồng nhan tri kỷ )
nhưng nàng biết vì sao tôi buồn phận người
vì sao tôi đau nỗi đau đất nước
(giá mà nàng tôi cũng hiểu được điều đó khi
những lúc lòng tôi chữ nghĩa thăng hoa
nàng lại nói tôi khùng )

Có ngoại tình không
khi một người  suốt đời chưa bao giờ
ngủ với một người đàn bà nào
khác ngoài vợ mình
còn cái gì diễn ra trong đầu
(cái gì là đồng sàng dị mộng)

 tôi còn không biết nữa

Trước tòa án lương tâm
tôi không hề có tội
chỉ là người có lỗi
có lỗi không thể yêu vợ mình
bằng yêu thơ
dù thơ không nấu cơm cho tôi ăn
khi tôi đói
không nấu nước lá cho tôi xông
khi cái đầu mệt mỏi

Nhưng khi trái tim tôi đau
ai cũng hững hờ
thơ giúp tôi
điều hòa huyết áp
và những cơn hành kinh
đồng bóng của đàn ông

Những cuộc hành kinh
đột ngột xuất hiện ấy
sẽ giết chết tôi
bỏ thơ làm sao tôi vượt thoát.

2/1/17

 

Chia sẻ
Bài trướcThơ Luân Hoán
Bài tiếp theoCỐ NHÂN, CỐ QUẬN..

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn