CỐ HƯƠNG

0
556

Vương Phạm Tâm Ca

Bên ta chỉ có nỗi buồn
Như lá cỏ như mưa nguồn chiều giăng
Niềm vui sinh nở muộn mằn
Bàn tay ủ dột vết nhăn đời người

Chỉ là một áng mây thôi
Mà nghe chua xót đầy trời bão giông
Người đi úa cả bến sông
Tiếng chim như thể rứt lòng để kêu

Ruộng nghèo rơm rạ cũng nghèo
Liu riu khói đốt đồng chiều quẩn quanh
Em tôi ra chốn thị thành
Nhớ chi hương bưởi hương chanh góc vườn

Hình như hai tiếng cố hương
Bước vui rơi vãi bên đường phù hoa
Bàn tay gần ước mơ xa
Huơ vào nỗi nhớ quê nhà hoang vu…

4/6/2016

 

Chia sẻ
Bài trướcThơ Lê Thị Minh Thu
Bài tiếp theoNGÕ TRÚC

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn