CHUYỆN TÌNH HOA LAN – CUPCAKE 

0
157

 

 

Trần Hạ Vi

  1. CÁI BÁNH CUPCAKE ẤY 

    Cái bánh cupcake ấy
    Em đã đông lạnh rồi!Cứ loay hoay mở ra ngắm nghía!

    Bao nhiêu bột
    Bao nhiêu đường
    Bao nhiêu yêu thương
    Bao nhiêu chờ mong…
    nhào nặn tình em đong đầy mềm mại!

    Những quả trứng ngon nhất làng
    có đóng dấu tên anh miền ảo thực
    Bàn tay em chạm vào dạ dày anh
    chạm vào con tim anh…
    mơn trớn!

    Cái bánh cupcake ấy
    Em đã đông lạnh rồi!

    Hy vọng mong manh gói tròn một khoảng
    Cuộn gởi vào anh
    Ngọt ngào thương yêu…

    Cuộc tình em giá băng
    Ai người rã đá?

    Cái bánh cupcake ấy
    Em đã đông lạnh rồi!

    Anh vừa ghé qua định lấy…
    Mối dây chòng chành lừa dối
    Tháng ngày quẩn quanh
    Rơi từng giọt đêm mặn đắng!

    Cái bánh cupcake ấy
    Em đã đông lạnh rồi!

    Tê cóng!
    Vô tri!

    14.09.2016/THV

    2. HÃY CỨ YÊU ĐI CHÁY CHO HẾT MỘT LẦN

    Em bảo tôi:
    “Năm mươi sắc thái (*) là trò nhỏ nhoi!”
    So những gì em đã trải qua với người ấy
    chẳng phải hành động mà còn là suy tính
    hai con người nổi loạn không ai chịu kém ai

    dở khóc dở cười tôi ngồi nghe chuyện bi hài
    hôm nay ngoài đồng bông lúa chín cần liềm hái
    chuyện em kể cũng như bao cuộc tình trai với gái
    khác biệt chăng em là bạn với tôi thôi!

    Người ấy chắc sẽ không để em thiệt thòi
    tôi tin thế, tôi tin là như thế
    dẫu chuyện tình này ném một gia đình vào dâu bể
    đứt lìa một đoạn duyên con xa cha vợ phải xa chồng

    tôi đâu có trách em chơi ngông
    tôi cũng tin mối thiên duyên này là tiền định
    như quả trứng có đôi lòng đỏ như hoa lan nở liền hai nụ dính
    nếu trời đất đã có lời thì tôi tiếng mỏng phận hèn dám so chi

    tôi vẫn mong em luôn hạnh phúc mỗi khi
    chặng đường tới dẫu nhiều chông gai em hãy bền chí
    vứt bỏ thanh cao buông vòng tục lụy
    duyên nghiệp đã mang lướng vướng trả một đời

    đừng nghĩ nhiều em hãy sống thảnh thơi
    lắt léo đường ái tình gieo neo số phần đã định
    xếp lại lo nghĩ quẩn quanh nhiều toan tính
    thôi hãy cứ yêu đi cháy cho hết một lần…

    18.04.2017/THV

    (*): “Năm mươi sắc thái” là tên một quyển sách của nhà văn Anh E. L. James

    3. NGÀY MAI EM SẼ ĐI RA HỒ

    Ngày mai em sẽ đi ra hồ
    Trời xanh mênh mông phập phồng nắng mới
    Ném vội
    Một cái bánh cupcake
    chưa bao giờ rã đông!

    Như em tím tái ngỡ ngàng trong chờ mong
    Tưởng rằng anh yêu em cuộc tình này là sau cuối
    Tiếng trẻ hiên nhà
    bếp lò ấm nóng
    người mẹ buộc lại tạp dề lúi húi
    Người đàn ông dõi chừng hạnh phúc của chúng ta

    Tất cả giờ đã xa
    Cái bánh nhỏ lọt thỏm vào lòng hồ không tiếng động
    Hỏi tim em có cồn cào tiếng sóng?
    Vỗ những nhịp lòng thắc thỏm mấy trăm ngày qua!

    Cành hoa lan héo rũ em vẫn giữ lại nhà
    Lắt lay thở dầm chân nền nước lạnh
    Mối tình không rễ
    dẫu yêu đương hoan ái có tròn vành vạnh
    Làm sao xanh cây
    nở nụ
    hay đâm chồi?

    Đã qua rồi những cơn đau xé cuộn từng hồi
    Không cần ủi an
    không cần ai thương hại
    Tự em đã dấn thân ấp ôm mảnh tình ngang trái
    Nhành lan chìm
    Cái bánh cũng chìm rồi…

    Lòng hồ lơ lãng
    Kìa một mảng xanh trôi!

    Ngày mai em sẽ đi ra hồ…

    31.08.2017/THV

    4. QUÊN ANH

    Em đi thôi miên
    tự kỷ ám thị bản thân
    để quên anh…

    Những tiếng cười đùa ấm áp ngày xanh gởi trao
    Những dòng tin nhắn hộp hồi thấp thỏm
    Những riết róng đam mê si dại
    Quằn quại khát khao trào dâng bỏng cháy
    Đã qua hết rồi…
    đành gởi áng mây trôi

    Đứa con hoàn hảo của em
    của chúng ta
    vẫn ám ảnh em trong từng giấc ngủ
    vặn xoắn tâm can từng cơn nhức nhối
    Đừng trách em phũ phàng –
    sẽ vĩnh viễn không có ‘con chúng ta’

    Em lang thang như đi giữa bùa chú tà ma
    Em là ai? Anh là ai?
    Chúng ta bắt đầu từ một đường chỉ mờ sai lối
    Yêu đương tích tụ ngàn ngày cuộn tròn đau nhói
    Tầng tầng giáo nhọn xéo nát rẻo tim thương

    Có thể vĩnh viễn em sẽ vấn vương
    Nhớ nhung ngọt ngào cuồng dại đã từng chia sẻ
    Nhưng vẫn phải căng người mạnh mẽ
    Tiễn anh đi
    ngày ấy
    trời thảm
    gió mưa về

    Thê lương tiếng hú gào lê thê
    Gió xoáy hay lòng em rức rưng cuộn xoáy
    Em đốt cánh cửa yêu
    chặn cổng thần giao
    tự nhủ lòng
    sẽ chẳng bao giờ nghe giai điệu ấy phiêu phiêu

    Màu nắng vàng nhức nhối liêu xiêu
    như màu giấc mơ em năm mười bốn tuổi
    Trái tim cupcake mất đi – niềm tin đã tàn lụi
    Những tình cờ chẳng đủ để băng bó một xác xơ

    Chúng ta – thừa duyên chẳng đủ nợ
    Leo lét lụi tàn hai lưỡi lửa song sinh!

    Em sẽ quên anh!

    13.06.2018/THV

    ĐỘC THOẠI VỀ CÁI CHẾT

    Nàng nói về căn nhà
    ngôi làng của những người giàu nhất thế giới
    nắng dát vàng
    sương dát bạc
    bát ngát bao la hồ
    cỏ dậy hương mơ

    Nàng nói về dung nhan
    tứ tuần kèm đôi nếp nhăn họa hoằn vài sợi bạc
    Chim bên hiên nhà hát
    cứ tưởng nó trêu

    Nàng nói về tình yêu
    sâu sắc người đầu bạc
    trẻ trung mê mải những chàng trai
    ngập tràn mới mẻ
    hơn hớn xuân thì

    Nàng nói về anh
    vết tình chôn mãi vẫn còn xanh
    theo từng dòng tin nhắn
    đã xóa ký ức
    thôi miên ám thị
    vẫn chưa bước qua

    Nàng nói về chúng ta
    dao động từ trường vùng đất mới
    từng dòng năng lượng phơi phới
    chúng ta đang sống hay đang tuyệt vọng
    chờ ngày vùi chôn

    Nàng nói về số phận
    vũ trụ là người quyết định
    vật vờ giữa những dòng trôi
    chúng ta bám víu
    chút linh trí cuối cùng

    Nàng nói đến khi pin còn lại 1%
    Nàng nói đến chết
    vẫn còn nói
    vào thinh không

    08.08.2018/THV

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn