CHUYỆN MUỐN NÓI VẪN CHƯA NÓI ĐƯỢC

0
179

KHÁNH TRƯỜNG

Sự thật, những gì ông nghe thiên hạ đồn đãi về tôi đều sai bét. Tôi không cần biết họ đã nói tốt hay nói xấu. Tốt, xấu cũng tùy từng cách nhìn, có phải không? Vấn đề tôi muốn ông hiểu là những điều đó không đúng với sự thật. Có nhiều chi tiết chẳng dây mơ rễ má gì đến tôi. Hôm nay, sẵn dịp được ngồi với ông, tôi sẽ kể ông nghe cặn kẽ cuộc đời tôi, để may ra có thể hóa giải được một số định kiến sai lệch, nếu có, mà tôi cam đoan là có, trong ông.

Uống đi ông. Chưa biết đến lúc nào anh em mình mới đốn ngã chai rượu này, nghĩa là thời giờ còn khá dư giả. Xem chừng tôi cũng hơi ngà ngà. Say ư? Không, nhằm nhò gì vài ba ly lẻ tẻ, tôi còn thừa khả năng thù tiếp ông hết chai kia mà! Nếu cần, thêm chai nữa đâu đã sao.

Hẳn ông cũng đồng ý với tôi, khi người ta có tí men, người ta trở nên hoạt bát hơn. Ông chẳng lạ gì, tôi vốn dĩ ăn nói vụng về, lại chúa ghét bày tỏ tâm sự vòng vo, càng ghét hơn khi phải nói về mình. Ngượng mồm bỏ cha.

Nhưng hôm nay ngoại lệ. Mà ông có muốn nghe không chứ? Được, vậy thì tôi sẽ kể ông nghe chơi. Uống đi. Mình cụng thêm ly nữa coi. Chà, loại rượu này thiên hạ thường chê rẻ tiền, vị gắt và hôi như mùi ván mục. Tôi có thằng bạn nhất định cho rằng thứ rượu này được ngâm trong những chiếc thùng làm bằng ván thiên. Gớm, nghe ghê thấy mẹ. Nhưng tôi thì lại thích cái mùi vị tử thần này. Thế có chết cha không chứ. Ông thấy thế nào? Được chứ, đâu đến nỗi tệ phải không?

Nhiều người, trong đó chắc chắn có cả ông, cho rằng tôi là đứa hung dữ, thích bạo động, nếu ở trong quân đội, tất phải khát máu số một, giết tróc không gớm tay, xem chuyện đầu rơi máu đổ như chuyện đói ăn khát uống. Ô hô. Nghe thiên hạ bàn tán về mình, tôi đâm hoang mang, tự hỏi mình đã cư xử thế nào để đến nỗi mang tai mang tiếng ghê gớm như thế. Dĩ nhiên tôi cũng hiểu, miệng thế gian ấy mà, hơi sức đâu để bụng. Nhưng mà phải thú thật, nói là nói thế chứ thâm tâm tôi cũng rất lấy làm bực bội. Còn ai biết rõ bản thân hơn chính mình? Tôi như thế nào, tôi ăn ở ra sao, tôi làm những trò trống gì, mình không hiểu mình hỏi còn ai nữa kia chứ?

Sự thật, tôi nhẹ dạ yếu lòng lắm, làm phật lòng một người nào, dù chỉ qua quít, cũng bứt rứt ăn ngủ không yên. Ác nỗi, tôi lại quá sức vụng về, có những điều khi còn nằm trong đầu nó thâm thúy sâu sắc biết chừng nào, vậy mà lúc vọt ra thành lời thì ôi thôi, ngốc nghếch chả ra làm sao, có khi ngược hẳn với điều đã nghĩ, làm cho người nghe chối tai chưng hửng. Thế mới khốn nạn. Thành thử, tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa, riết rồi chuyện tưởng giả lâu ngày chầy tháng lại hóa ra thật. Đau không?

Sao ông không uống đi, cứ nhìn tôi cười mãi thế? Ông nói gì? À, kể chứ, tôi nhất định phải kể cho ông nghe, tôi đã hứa rồi mà. Nhưng phải bắt đầu từ chỗ nào đây? Mẹ kiếp, tôi hết sức phục tài những thằng cha ăn nói lưu loát, nhiều khi nghe chúng nó tán, về nhà gẫm lại thấy chẳng có chi ghê gớm, loanh quanh lẩn quẩn cũng những chuyện tầm phào gái trai, ăn nhậu, chơi bời, buôn may, bán lỗ, thế mà mình cứ phải vểnh hai lỗ tai ra mà nghe một cách say sưa hào hứng, đôi khi còn vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt nữa mới khỉ chứ.

Vậy đó, trời sinh mỗi người có một cái tài, có thế mới đẻ ra những tay du thuyết, những gã hùng biện, phải vậy không ông? Ngày xưa, hồi tôi đâu chín mười tuổi gì đó, lâu quá không nhớ đích xác được, cạnh nhà có một ông hàng xóm, chữ không hay cày không giỏi, nhưng được cái rất vui miệng và có duyên. Nhà thì chẳng khác chi cái chuồng gà, vuông vức bốn bề đâu chừng mười bốn thước vuông, trong cái diện tích bần tiện đó, lổn ngổn đến những mười nhân mạng. Hai vợ chồng cộng thêm tám đứa con, đứa lớn mười ba, đứa nhỏ nhất còn nằm ngửa. Nguồn kinh tế quyết định an nguy của cả gia đình hoàn toàn trông cậy vào thúng xôi của mụ vợ. Ông thử hình dung coi, gia cảnh đó cầm chắc như đinh đóng cột chẳng bao giờ đủ no cả. Thế mà lạ lùng quá mạng, vợ chồng con cái lại sống một cách hết sức đề huề, mụ vợ thương chồng hết biết. Thỉnh thoảng cũng có lúc xào xáo, nhưng nguyên nhân chẳng dính dáng gì đến cơm áo, mà trăm lần như một, chỉ vì một lý do duy nhất: bà vợ ghen bóng ghen gió. Ngày đó, tôi chưa đủ trí khôn để giải thích hiện tượng đầm ấm gần như bất bình thường kia, mãi khi lớn lên, va chạm nhiều với cuộc đời, tôi dần dần sáng ra. Sự thể chỉ giản dị thế này: anh chồng là một tay giảo hoạt số một, miệng mồm anh ta lúc nào cũng như bôi mỡ, chuyện gì, dù nhạt nhẽo đến đâu, hễ cứ qua cửa miệng anh ta lập tức trở nên phong phú hay ho không thể ngờ. Cho nên dù nghèo rớt mồng tơi, cơm cháo bữa đói bữa no, vậy mà trong nhà lúc nào cũng như có giỗ, vợ chồng con cái vui như tết, cả nhà vô hình chung đã bị ông chủ gia lèo lái đưa vào mê hồn trận lạc quan, cứ như đang sống trong thời thái bình thịnh trị, cơm dư ăn, áo dư mặc, đêm ngủ cửa nẻo chẳng cần cài then! Thế có tuyệt không chứ?

Ấy, tựu chung, xét cho cùng kỳ lý thì con người ta sống ở đời, cái ăn cái nói xem vậy mà hết sức quan trọng có phải không? Thiếu gì những anh chỉ có hai bàn tay trắng, nhờ miệng mồm dẻo dai, luồn lách khôn ngoan, tán xuôi cũng được, dựng ngược cũng xong, đã trở nên cự phú nhà cao cửa rộng, xe pháo bảnh chọe. Đừng nói đâu cho xa, anh cứ nhìn mấy anh ca sĩ, kịch sĩ tất hiểu ngay, có mỗi cái giọng hát trời cho mà anh nào anh nấy cũng đào địch đông vui, lại toàn của thơm như mít tố nữ, riêng khoản tiền bạc cũng thừa ăn dư để. Tuy nhiên, mấy trự này mặt mày hầu hết đều sáng láng, thông minh dĩnh ngộ, lại chăm chỉ lui tới mấy cái thẩm mỹ viện rì-biu định kỳ, không nói làm gì, có những anh trông ngoại hình rất lấy làm một sự phiền hà cho nền mỹ thuật nhân loại, chỉ ăn người tài lẻo mép, cũng làm mưa làm gió được như ai. Hồi tôi mới qua, share phòng cạnh nhà một anh em-xi, tiếng Việt gọi là gì nhỉ? Vâng, đúng rồi, hoạt náo viên. Mặt mày anh ta nhìn lâu muốn bịnh, răng hô, mắt lươn, mũi ngước nhìn trời phơi hai cái hang rộng hoác, chiều cao lại hết sức khiêm nhường, một thước năm hai là cùng. Thế mà, ông tin không? Anh ta có những hai mụ vợ, chị nào cũng phởn phơ trắng da dài tóc. Ngoạn mục hơn nữa, các chị tuy không sống chung dưới một mái nhà, nhưng cư xử với nhau hết sức đề huề xã hội chủ nghĩa anh em, mỗi tuần ba vợ chồng cùng đám nhô con kéo nhau đi ăn tiệm, đi du hí, đi shopping, xem nền luật pháp nhất phu nhất thê của nước Hiệp Chủng Quốc Huê Kỳ là con dê-rô. Tài cán đến thế đúng là danh trấn giang hồ, phải không?

Này, ông uống có vẻ chẳng lấy chi làm hào hứng đấy nhé! Tôi hiểu rồi, chắc tại tôi ăn nói chẳng ra đâu vào đâu làm ông chán chứ gì! Kể như ông thí mạng cùi với tôi đêm nay đi, bây giờ ông bỏ về, tôi còn biết uống với ai? Uống rượu một mình mấy người uống nổi! Sống ở đây buồn quá mà. Ông nghĩ xem, tưởng tượng chúng ta tan hàng rã đám, mạnh ai nấy về, rồi sẽ thế nào? Ông hơn gì tôi, cũng một thân một mình, vợ con không có, nhà thì share của thiên hạ, chu vi lòng vòng chỉ bốn bức tường, về đó để mà chết rũ vì buồn à? Uống đi, mình làm ly nữa nhá, ông cần thêm cái gì lai rai không? Ở đây có mấy món nhậu thú vị lắm, nãy giờ ham chuyện tôi quên mất. Ông no à? Ông no sao? Không, no gì mà no. Để tôi gọi ông ăn thử, bảo đảm ông sẽ vừa lòng.

Này, bạn zàng, cho tôi cái vòi voi xào sả ớt đi, nhanh nhanh một chút bạn zàng. O.K. dĩa lớn. Ố ồ, ông không thích món này à? Vậy thì… Bạn zàng, mang cho tôi mượn cái thực đơn… Rồi, tùy ý ông, muốn gọi gì cứ tự nhiên. Không, ông phải gọi mới được, tôi có tiền mà, tôi mới lãnh lương mà. Ông gọi đi, đừng có khách sáo mất vui. Ông không ăn coi như gọi giùm tôi, tôi ăn. Tôi có thói quen càng uống nhiều càng ăn nhiều, uống bao nhiêu ăn bấy nhiêu, có lẽ nhờ vậy mà mấy mươi năm chè chén tì tì vẫn không bệnh tật gì. Ăn được ngủ được là tiên, cổ nhân nói đúng ông ạ. Sống đến ngần này tuổi, tôi nghiệm ra rằng, quả không có môn thuốc nào hiệu nghiệm cho sức khỏe con người ta bằng cái ăn. Ông thấy đó, bọn Mẽo đứa nào cũng phương phi đỏ da thắm thịt, cũng khỏe như voi, ấy bởi chúng may mắn sinh ra trên một đất nước giàu có, cái ăn cái uống thừa mứa béo bổ, bệnh tật thế chó nào được cơ chứ. Chả bù với Việt Nam ta, ăn mắm mút giòi cả đời, người ngợm khô quắt khô queo như trái cây chín héo, chưa đến năm mươi đã da mồi tóc bạc, ho hen lụ khụ, gần đất xa trời. Một dân tộc èo uột như vậy hỏi làm thế nào khá cho được. Tôi đọc báo thấy người ta thống kê gần một phần ba trẻ em Việt Nam suy dinh dưỡng. Ông nghĩ xem, tương lai đất nước sẽ ra sao với một phần ba chất xám kém phát triển vì thiếu ăn kia? Dù vô tâm đến đâu cũng không thể không xót ruột xót gan khi nghĩ đến chuyện này, có phải không nào? Tôi còn đọc thấy, các dân tộc như Nhật Bản, Đại Hàn sở dĩ tiến nhanh, tiến mạnh đến chỗ hùng cường ấy bởi vì ngoài tinh thần yêu nước và kỷ luật ra, một trong những cách đầu tư chất xám và sức lực rất hiệu quả là chế độ dinh dưỡng. Con người ta khi được ăn đủ no đủ bổ thì cơ thể mới phát triển tốt về mọi mặt. Ngày nay, hai chữ “Nhật lùn” để chỉ người anh em con cháu Nữ Thần Thái Dương xem ra đã thành chuyện cổ tích. Dân Nhật bây giờ cũng đã cao to không khác người Tây phương bao nhiêu.

Hả? Ông nói sao, rượu ngon ấy à? Đấy, thì tôi đã nói trước rồi mà, cái mùi ván thiên này quả có nhiều người không thích thật, nhưng uống quen, ông sẽ thấy nó đã hơn mấy của khỉ kia nhiều, và nhất là ép-phê kinh khủng, bình thường tôi với ông chơi một chai Cỏ-nhác đâu có nhằm nhò, phải không? Nhưng cái này thì coi chừng, cần phải xét lại nhé! Rồi, tôi nhớ mà. Ông đừng nóng, từ từ đâu còn có đó. Tôi kể chứ. Kể là cái chắc. Không kể, đeo hoài trong đầu nặng nề lắm. Con người ta, ngoài những nhu cầu vật chất, còn cần thiết lắm cái nhu cầu cảm thông, thiếu điều này, chúng ta cô đơn biết chừng nào. Sống cô độc, vò võ một thân một mình thì có khác gì bọn đạo sĩ trên núi cao? Nhưng bọn đạo sĩ còn có cái lạc thú tinh thần làm điểm tựa, riêng những kẻ tầm thường như chúng ta, buộc phải tách rời ra ngoài những quan hệ liên đới với xã hội, làm sao sống nổi, có phải thế không ông? Tuy nhiên đêm còn dài mà, nhất định tôi với ông phải làm thêm chai nữa. Đừng khiêm nhường ông ơi, tôi nghe nói ông cũng thuộc loại cao thủ võ lâm. Nếu say thì tôi chứ không phải ông đâu. Tôi biết mà.

Nào, chúng ta cùng uống… Khoan đã, bỏ thêm đá vào đi ông. Không thêm sôđa à? Nặng quá khó uống lắm… Đấy, như thế là vừa. Chuyện pha rượu coi thế chứ không dễ, nhiều người uống rượu đến bạc đầu vẫn không biết cách pha. Pha đậm, đắng quá mất ngon, pha nhạt, hết cả mùi vị. Vâng, cái gì lại không có ngoại lệ, ông nói đúng, tùy người, tùy tửu lượng, ấy là tôi chỉ nói chung chung thế thôi. Vâng. Tôi kể bây giờ, tôi phải kể cho ông nghe lòng mới nhẹ đi được. Nhưng mà, chà, khó khăn quá, phải bắt đầu thế nào đây cho nó hợp lý? Có những điều tôi muốn nói ngay với ông, chẳng hạn như chuyện vợ con. Cái này nó ám ảnh tôi hằng đêm. Nào khác gì ông, tôi qua đây một thân một mình, tuổi tác lại quá lớn, dẫu muốn đèo bòng cũng chẳng ma nào chịu. Đàn bà bên này quý hiếm như vàng, cỡ bọn mình cầm bằng vất sọt rác. Mà dẫu có đi nữa tôi cũng không ham. Thứ nhất, vợ chồng ăn ở với nhau mấy mươi năm, con cái sắp nên vợ nên chồng, không tình cũng còn nghĩa, mình nỡ nào phải không ông? Thứ hai, ông đốt đuốc tìm thử giùm tôi, chung quanh chúng ta có được bao nhiêu đàn bà đúng nghĩa đàn bà? Ý tôi muốn nói, tìm một con vợ y chang như con vợ ở Việt Nam của tôi, của ông quả chuyện vá trời lấp biển. Điều làm tôi nghĩ mãi không ra, tại sao đàn bà họ qua được xứ này bỗng nhiên biến tính. Ông cho rằng đầu óc tôi còn hẹp hòi thủ cựu ấy à? Cũng đúng! nhưng mà biết làm sao bây giờ? Mình đã hai thứ tóc trên đầu, đâu dễ gì thay đổi được quan niệm đã bao nhiêu năm thành xương thành thịt rồi! Nói gì thì nói, tôi nhất định không thể nào chấp nhận chuyện bình đẳng bình quyền ngang xương như thế được. Dĩ nhiên ngày nào vợ chồng con cái sum họp, tôi không biết rồi ra bà ấy có thay đổi như bao nhiêu người khác không? Nếu sự thể cũng vậy, nói thật với ông, thà xa cách thế này lại hơn. Tôi đã nói rồi, tôi vốn yếu lòng, e rằng sẽ không đủ sức để đương đầu với nghịch cảnh. Mẹ. Cứ tưởng tượng cái cảnh bà ấy õng a õng ẹo se sua quần áo, du du mi mi, cắt mắt nâng mũi, độn mông bơm ngực, xâm mày xâm mắt, tôi đủ nổi da gà. Đành rằng làm đẹp là một nhu cầu chính đáng, nó giúp duy trì hạnh phúc gia đình. Nhưng cũng tùy tuổi có phải không ông? Tôi từng nhìn thấy nhiều mụ già khú đế, già có hột, sắp chống gậy đến nơi, vậy mà tối ngày sáng đêm loay hoay mãi với cái nhan sắc đã vô phương cứu vãn, thậm chí có mụ còn chơi trội, nhuộm tóc vàng au, ăn mặc xếch xi thỗn thện trông phát ớn lạnh. Ấy là chưa kể, chồng con hơi to tiếng một chút, đã vội thực thi ngay quyền bình đẳng bằng cách nhảy xổ đến máy điện thoại, hùng hổ bấm ngay 911. Trời ạ! Kể như từ chết đến chết. Thôi, văn minh bình đẳng theo chiều hướng đó nhất định không có tôi.

Ông chê tôi chậm tiến chậm tiêu, tôi chịu. Mà không phải chỉ có mình ông nói thế đâu, tôi từng quen biết bao nhiêu người, nhất là những người ở bên này từ trước bảy lăm, họ vẫn ngạc nhiên cho rằng tôi tuy đã nhập gia sao chẳng chịu tùy tục? Nhất là cái tục này xem ra rất hợp đạo trời, rất văn minh tiến bộ. Phàm sinh ra làm người thì ai cũng như ai, ai cũng quyền hạn ngang nhau, cũng vui buồn sung sướng khổ đau thất vọng như nhau, sao lại có chuyện nam trọng nữ khinh? Chỉ những anh thủ cựu, những anh đầu óc hẹp hòi, còn nặng nề tư tưởng phong kiến man rợ mới khư khư ôm mãi cái quyền uy vàng son xưa cũ. Đó là dấu hiệu của nghèo nàn, lạc hậu, chậm tiến. Gẫm cho cạn kỳ lý, nhận xét này rất ư khách quan đứng đắn, khổ một nỗi, mình đã già rồi, nếp nghĩ đã chai rồi, vả lại, tôi đã nói với ông, trời sinh mỗi người một tính. Tính tôi là thế, không thay đổi được đâu.

Ăn đi ông, làm mạnh mạnh vào. Kể, khẩu vị của ông cũng khá giống tôi đấy, ông gọi món này, tuyệt. Trong các món nhậu, tôi khoái nhất món này, nó hết sức Việt Nam, phải không ông? Tôi không chịu được những món ăn rắc rối rườm rà, trăm thứ linh tinh nặng phần trình diễn, làm như ăn uống là một cái đạo, phải đầy đủ nghi thức tụng niệm, thì mới đạt được tuyệt đỉnh khẩu vị. Xin lỗi, không có tôi. Tôi sinh ra đã chẳng được bọc điều, mắm rau mộc mạc đã quen, cái gì rắc rối rườm rà tôi đều rất ngại. Bao nhiêu năm ở Mỹ chớ bao giờ tôi lai vãng đến mấy tiệm Tây tiệm Mỹ. Nào khăn bàn khăn ăn, nào dao nào nĩa, nào rượu khai vị, nào trái cây tráng miệng, chẳng biết đâu mà lần. Thôi thì cây nhà lá vườn cho nó chắc, ai chê quê mùa mọi rợ gật đầu nhận cho xong. Văn minh tiến bộ làm gì càng khổ tấm thân.

Nào, mình nâng ly đi ông, mần một cái trăm phần trăm coi có chết thằng Tây nào không? Lâu quá tôi mới có dịp uống với một người trầm tĩnh như ông. Uống rượu, thói thường phải ồn ào một chút mới thú. Rượu vào lời ra mà. Nhưng ồn quá kể cũng kẹt, phải không? Nhất là trên xứ sở này, lạng quạng chủ nó kêu phú-lít còng về bót ngay, đúng không? Nói đến chuyện ồn ào, tôi lại nghĩ đến cái bản chất của dân tộc mình. Tức cười thật, ở đâu, lúc nào, cũng rối tung rối mù cả lên. Vào một cái restaurant của Mỹ, dù đông kín, vẫn trật tự đâu ra đó, vẫn yên lặng thoải mái. Người ta trao đổi với nhau từ tốn vừa đủ nghe, tiếng muỗng nĩa ly tách va chạm nhẹ nhàng, rất đúng điệu văn minh lịch sự. Ngược lại, phe ta ôi thôi hết thuốc chữa. Chỉ năm bảy người lập tức trở thành cái chợ trời. Hẳn ông chẳng lạ gì mấy đám cưới đám ma của Việt Nam ta, thật đinh tai nhức óc. Chỗ này ha hả, chỗ kia hi hỉ, chỗ nọ con nít chọc ghẹo khóc lóc vang rần, dưới bếp tiếng dao tiếng thớt chan chát, trên nhà ông đánh tiếng qua bà ném tiếng lại, chẳng còn thể thống gì ráo. Vậy mà, nói thiệt với ông, tôi lại thích như thế hơn mới bỏ mẹ chứ. Ông nghĩ có đúng không? Có một cái gì rất gần gũi, rất thiết thân, rất dân tộc. Ông lại cho rằng tôi đang cực đoan hạn hẹp? Đúng. Đã bảo, tôi là đứa thủ cựu nhà quê mà. Xin ông một ly nữa. O.K., đủ rồi, cho tôi mượn luôn chai sôđa. Cảm ơn ông. Nhiều khi tôi tự hỏi, nếu buộc phải sống một thân một mình tại cái xứ sở xa lạ này, tôi sẽ ra sao? Tưởng tượng chẳng có quán xá, đồng hương Việt Nam, tuy rượu thịt ê hề thừa thãi, liệu có uống nổi không? Tôi nghiệm ra một điều, hình như đa số chúng ta không nghiện rượu, nghiện chăng là nghiện không khí hàng quán với anh em bè bạn. Ông nghĩ thế nào về chuyện dân Việt Nam ta hễ cứ qua được đây là tìm cách túm tụm lại một chỗ? Phải, ông nói chí phải, buồn quá mà, cô đơn thật mà, ở đây, tuy nhiều chuyện rắc rối đấy, nhưng dù sao cũng ấm lòng, ra đường còn nhìn thấy đầu đen mũi tẹt, còn nói với nhau bằng tiếng mẹ đẻ, đỡ tủi. Mà xét cho cùng, không thích sao được, chỉ riêng mục ăn nhậu, tôi hỏi ông, mình có thiếu cái gì không? Khi còn ở Việt Nam, tôi cứ tưởng qua đến bên này cầm bằng như chẳng bao giờ được húp nước mắm, chẳng bao giờ được nhìn thấy một cọng ngò, cọng húng, thế mà ông thấy, tôi e còn đầy đủ hơn ở bển nữa là khác! Tôi còn nghe nói, ngay cả cái món cầy tơ với lá mơ củ riềng cũng có tất. Quả không thể ngờ được. Mấy anh Ba Tàu phải trải qua mấy trăm năm mới có được vài ba cái phố Tàu cũ kỹ. Phe ta, chỉ mới mười bốn năm đã nổi đình nổi đám xôm trò. Hay quá xá chứ tưởng chuyện đùa à? Ví von mà chơi, khả năng đồng hóa của phe ta có thể xếp vào hàng vô địch. Hỏi trên thế giới, có dân tộc nào, chỉ trong vòng vài ba trăm năm, đã xơi tái hẳn một dân tộc khác, ngày nay, chỉ còn ngo ngoe vài anh Chiêm Thành bán thuốc dán, coi chỉ tay lê la đầu đường xó chợ. Và hỏi trên thế giới, có dân tộc nào, chỉ nhỏ bằng que tăm, đứng cạnh một anh khổng lồ to như trái núi, chịu sự đô hộ của ảnh ngót nghét nghìn năm, rốt cuộc, cũng giữ được tấm thân, không bị ảnh xơi tái. Ngon lành chứ, phải không ông?

Tôi nghe nói mười mấy năm trước cái chỗ quê mùa thô lậu này, chỉ toàn đất cát hoang vu, vậy mà, chỉ mười mấy năm sau, đã trở thành phố xá đông vui. Mấy anh chị bổn quốc, ra cái điều khinh bỉ bọn man di chậm tiến, bọn mọi da vàng ăn ở dã man, bẩn thỉu, kém văn minh, chẳng thèm ở với, lần lượt mu đi chỗ khác, nhường đất cho chúng túm tụm với nhau, làm gì thì làm. Khà khà… mấy anh chị thật ngây thơ dốt nát. Làm thế nào mấy anh chị hiểu nổi chiến lược vừa đánh vừa đàm rất tinh vi sành sõi của chúng ta. Khi mạnh, ta xâm lược bằng vũ lực, bằng phi cơ tàu bò, bằng khí giới tối tân, khi sức yếu thế cô, ta đi đòn chiến tranh chính trị, mang cái nền văn hóa dài ngoằng bốn nghìn năm con rồng cháu tiên ra hù, các anh chị với công lực vài ba trăm năm, không chết cũng bị thương, không bỏ của chạy lấy người có mà tẩu hỏa nhập ma. Thấy không, bất chiến tự nhiên thành. Cứ tì tì ta gia tăng dân số, ta đẻ đái sồn sồn, ta nhất định mần ăn giao dịch với nhau bằng tiền tươi, không chếch không chiếc. Dư giả, ta cột tiền thành bó đào lỗ chôn, ta mua vàng bỏ lon guy-gô, ta tậu kim cương hột xoàn dấu trong cầu tiêu… Không trương mục, không xê-vin ác cao ác kiếc nhiêu khê, cho các ngài chuyên trị thuế má về vườn chăn heo, thất nghiệp dài dài, lại còn phải è lưng đóng thuế, để con rồng cháu tiên chúng ta hân hoan tà tà mỗi tháng ngửa tay đường hoàng nhận chếch eo- phe! Khỏe re như con bò kéo xe. Một công hai việc, vừa nhẹ nhàng dành dân chiếm đất, vừa chậm nhưng chắc, lũng đoạn nền kinh tế rất chi hùng mạnh của người anh em. Lạc quan mà nhìn, không chừng một hai trăm năm nữa, chúng ta có quyền bê nguyên hòn ngọc Viễn Đông qua đây tha hồ le lói. Tôi không mỉa mai đâu, tôi nói có sách mách có chứng hẳn hòi đấy. Ông suy gẫm cho kỹ mà xem. Mặc mẹ cướp bóc, hãm hiếp, giông bão. Mặc mẹ các anh không cho chúng tôi cập bến, không nhận chúng tôi định cư, nay họp ở Thụy-Sĩ, mai họp ở Ba-Ri, mốt biểu tình ở Hồng-Kông, nằng nặc đòi trả chúng tôi về Việt Nam. Không ke! Bất chấp! Chúng tôi vẫn hùng hổ ra đi, vẫn đổ bộ liều lĩnh, vẫn đốt tàu đục thuyền kêu cứu. Đói, chúng tôi mần thịt nhau mà xơi, để sống. Sống, đến được, không nước nào chịu nhận, chúng tôi cứ bám trụ chờ đợi, các anh lại phải lo quyên góp nuôi chúng tôi. Trả về ư? Chúng tôi tranh đấu, chúng tôi tuyệt thực, chúng tôi trích huyết viết kháng thư phản đối, chúng tôi leo rào vượt tường ra ngoài tìm đến nước khác, ức hiếp quá, chúng tôi mổ bụng, tự thiêu… về phần phe ta ở quê nhà, ra cái điều cũng cấm cản, cũng trừng trị đích đáng bọn mê bơ sữa đế quốc, phản bội dân tộc, bỏ quê cha đất tổ mồ mả ông bà ra đi. Nhưng chính sách tốt nhất của phe ta là vờ vịt giả mù, bọn khốn vượt biên càng đông, càng đến nơi nhiều chừng nào tốt chừng ấy. Thứ nhất, nhẹ gánh đỡ nuôi, thứ hai, đến được xứ người, ráng mà cày bừa gởi tiền về, trước, cứu cha mẹ chồng con, sau, cứu nguy tổ quốc. Nếu các anh cạn tàu ráo máng, nhất định buộc phe ta phải nhận lại bọn tị nạn, thì, OK., nhưng, bánh ít trao qua bánh dầy đưa lại, phải đóng hụi chứ, nếu không, lấy gì nuôi chừng đó miệng ăn? Lấy gì làm cơ sở vật chất cho chừng đó nhân mạng mần lại cuộc đời? Rốt cuộc, các anh từ thua tới thua. Từ bị thương tới chết. Nuốt không trôi nhả chẳng đặng. Ông cố gắng sống lâu mà xem. Tôi đã bảo, khả năng xâm lược và đồng hóa của phe ta vô địch mà!

O.K., mình làm cạn cái này rót cái mới. Ông cảm thấy choáng váng ấy à? Tôi nói có sai đâu, nó ép-phê hơn ba cái cỏ-nhác nhiều. Say, chuyện tất nhiên, không say mới là chuyện lạ. Này, bạn zàng, cho thêm nước đá, sôđa nữa, và thu dọn bớt đám chén dĩa lỉnh kỉnh giùm. O.K. Để cái đó lại, đủ rồi, dọn luôn cái lẩu này đi. Coi chừng ướt bao thuốc! Ủa, ông không hút thuốc à? Tôi xin lỗi, mần một điếu đi, thứ này nhẹ hều. Trước bảy lăm, tôi chuyên trị Bastos Luxe, sang hơn, Pall Mall, Ba số 5, Camel, sau bảy lăm thì Vàm cỏ, Hoa Mai, ông đi hồi bảy lăm nên không biết ba thứ thuốc mắc dịch này là phải. Mẹ kiếp, cứ nhìn cái bao đã mất cảm tình, chưa nói đến phẩm chất, nó nặng và hôi ngang ngửa thuốc rê, vậy mà hồi đó hút thấy đã lắm ông ơi, bây giờ chắc đành chào thua! Nói theo ngôn ngữ của mấy anh bên nhà thì bơ sữa, vật chất của đế quốc Mỹ nó đã làm tôi biến chất rồi. Mà họ nói đúng ông ơi, thế mới bỏ mẹ chứ. Ở Sàigòn, mỗi ngày tôi đạp lòng vòng dễ chừng có đến ba bốn chục cây số, đôi khi chở nặng trên một hai trăm ký lô, mệt thì có mệt thật, nhưng nào đã hại gì cho hòa bình thế giới đâu. Quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ nhức đầu sổ mũi vớ vẩn. Qua đây, đi chợ, đi mua sắm cái gì cũng cố tìm cái parking nào thật gần cửa ra vào để đỡ lội bộ xa. Trời chỉ hơi trở lạnh một chút đã sụt sịt ho hen, đêm ngủ trên cái nệm dày cui nửa thước, sáng dậy mình mẩy vẫn cứ ê ẩm mỏi nhừ. Chả bù với cái nền ximăng ở nhà tôi, chẳng chiếu chẳng mền thế mà nằm xuống là kéo ngay một giấc ngon ơ tới sáng. Ấy, văn minh tiện nghi kể ra cũng sướng thật, nhưng vô hình chung nó làm cho con người ta dần dà hỏng ra, mất hết khả năng đề kháng. Tôi nghĩ như thế chẳng hiểu có đúng không, hay tại tuổi tác mỗi ngày một lớn, sức chịu đựng mỗi ngày một suy? Ông thấy thế nào?

Ôi chà, loay hoay thế mà đã mười hai giờ rồi kia à? Thì đằng nào cũng phải cưa cho hết chai này mới về chứ. Vâng! tôi hiểu, tôi cũng có khác gì ông đâu, ngày mai cũng phải cày bở hơi tai ra ấy chứ, đâu có thoải mái trùm chăn ngủ kỹ được. Ôi chao, nghĩ đến chuyện đi làm, tôi phát ngán tận mang tai! Kể ra công việc của tôi cũng chẳng lấy chi cực nhọc, nếu so với nghề đạp xích lô ở quê nhà, nhưng mà đạp xích lô ít ra tôi còn tự làm chủ được tôi, muốn thì đạp, không muốn, có quyền tìm gốc cây nào đó nằm phè cánh nhạn ngủ nghê, chẳng có thằng Tây nào rảo qua rảo lại kiểm soát, soi mói. Mẹ nó, ở đây đâu có giỡn mặt được, thằng manadơ của tôi nó khó dàn trời, mình tiếng Anh tiếng u thuộc loại giả cầy, nó nói từng chữ một còn chưa hiểu nổi huống hồ ào ào như giông như gió, bố ai nghe ra. Mà không nghe ra cũng chả biết làm sao giải thích với nó, đành làm đại, làm mò. Thói thường làm đại, làm mò dĩ nhiên cầm chắc cái sai nhiều hơn cái đúng. Thế là nó sịt, nó sụt, nó gạc đem, gạc đỏ! Mẹ nó chứ, nhiều khi nhục và ức muốn trào máu họng, đã bao nhiêu lần tôi định quýt dóp rồi ra sao thì ra, nhưng suy đi tính lại cho kỹ thấy cũng chẳng xong, bao nhiêu chuyện nó đe dọa. Tiền ăn, tiền phòng, tiền bảo hiểm, quan trọng nhất là tiền gởi về cho vợ cho con.

Chẳng hiểu tình trạng kinh tế ở Việt Nam nó ra làm sao, thư nào mẹ con nó gởi qua cũng than như bọng, hết xin cái này lại vòi cái kia, tiền gởi về như muối bỏ biển, chẳng biết bao nhiêu cho đủ. Mới tuần trước tôi nhận thư của thằng con trai lớn, nó báo tin sắp cưới vợ, đòi xin hai nghìn và một cái Hôn Đa đờ riêm đờ réo gì đó. Tiên sư nó chứ, làm như tiền bạc ở đất Mỹ thừa thãi như rác, hễ bước ra đường là tha hồ lượm!

Tôi nghe mấy người về thăm nhà qua kể lại, hầu hết những gia đình có thân nhân ở ngoại quốc, nhất là Mỹ, đều sống đế vương như những ông hoàng bà chúa, chẳng thèm làm ăn gì ráo, tối ngày sáng đêm rong chơi ca múa và chờ lãnh quà. Có ông nhạc sĩ nổi tiếng một thời nhờ mấy bài hát đấu tranh trong phong trào sinh viên sinh vẹo gì đó, do nguồn tài trợ từ thân nhân nước ngoài, đã ung dung sắm xe hơi, xây biệt thự có hồ tắm các cái, nhà có cả chục phòng, mỗi phòng đều trang bị đầy đủ tivi, viđiô với hàng chồng phim chưởng, phim ba chữ X thuê lậu ngoài thị trường đen. Xem phim chán lại xách xe đi rong tìm gái thơm du hí hay rủ rê bạn bè cùng giai cấp ăn nhậu đớp hít. Lương công nhân mười lăm thiên một tháng, các đấng hùng anh này dám bỏ ra hai trăm thiên để mua một chai rượu ngoại. Không phải ông hoàng bà chúa thì là cái gì? Lại cũng một ông nhạc sĩ khác, nổi tiếng số một số hai tại Việt Nam trước cũng như sau bảy lăm, có một đời sống không thua gì ông nhạc sĩ trên, nguồn tài chánh dĩ nhiên cũng từ đám chị em ngoài nước. Mẹ kiếp, theo Cộng Sản bằng con đường đề huề này thì cũng nên theo lắm lắm! Cho nên nhiều khi sùng quá tôi muốn xù hết, ra sao thì ra, nhưng rốt cuộc cũng không đành lòng! Cái khổ là ở chỗ đó.

Sao? Ông nhất định về à? Đành phải chiều ông thôi. Nhưng mà cái chuyện tôi muốn kể ông nghe thì sao? Trễ quá rồi à? Đành hẹn ông dịp khác vậy. Dù sao cũng cảm ơn ông đã cho tôi một buổi tối vui vẻ. À, quý danh ông là gì nhỉ? Mình gặp nhau hoài mà chẳng biết tên nhau! Rồi, tôi sẽ nhớ, ông thông cảm nghe, tôi đã nói mình ăn nói vụng về, chẳng ra đâu vào đâu, rốt cuộc cái chuyện quan trọng nhất tôi định nói với ông, cho đến bây giờ vẫn chưa nói được. Nhưng không sao, mình còn gặp nhau nữa mà, tối mai ông có ra đây không? Rồi, tôi biết mà, ở tuổi bọn mình, đêm ngủ không có tí men thì đố có ngủ được! Tên tôi? Ô, tôi vô ý quá. Phải, đúng rồi, tôi là… Vâng, chào ông, hẹn gặp ông ngày mai, chín giờ nhé. Không, sớm hơn một chút đi. Vâng, tám giờ. Vâng, cảm ơn ông. Tôi cũng chúc ông ngủ ngon. Này, sương mù dày đặc thế kia, lái xe cẩn thận một chút nhé. Chào ông.

KHÁNH TRƯỜNG  Nguồn (Facebook khanh trương nguyen )

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn