Chùm thơ Vũ Trọng Quang

0
822

1782022_10207301648486991_1069992580081085796_n

Ơn biển
(Gửi Ng)

Chúng ta ăn hết đêm thân cá
sớm mai đẩy phần xương thuỷ táng
(ngược chiều xương chiến lợi phẩm Hemingway ngoài khơi vào)
tọa độ hải lý cắm hồn cốt cha ta xưa ghìm cọc chặt
vững vàng trước ngọn gió ngọn giáo bạo liệt kiếp kiếp
ơn biển nhớ mẹ ta xưa mơm cá
dặn dò giữ gìn nấm mồ biển đảo

Tiếng nổ cự ly gang tay
cường độ vọng lớn không chỉ một lần
ngày ngày sấm vang
rắn biển phùng mang thè lưỡi lời nọc độc
giật mình cánh hoa rau muống biển

Ngựa sắt khè lửa bay về trời ngoái đầu nhìn lại
bầy ngựa bầy tôi mất dần mã lực kháng thể
pho tượng đức thánh cố định bước chân di động khuôn viên
kẻ di động cầm đầu cưỡi cổ chùn chân cố định

Không dám cho đất hướng ngoài trùng dương
sẽ ngọn hải đăng tắt sáng
tiếng nói ươn hèn nuốt vào trong
sẽ tiếng khóc cháu con ngày sau hiển hiện

Nắm tay nhau

Nhiều tờ lịch cùng ngày tháng hẹn rơi trong bão
em cơi áo chật mở ngày mới
vận mệnh nắm tay số mệnh xuống đường
hội văn nghệ văn gừng đội mũ bảo hiểm lên đường
tra tấn cột đèn ép sáng đèn treo cổ động sớm mai
tức (tối) cười diệt muỗi lăng quăng mùa triều dâng
uốn cong những con đường
dựng tường kín công viên
run cây rụng lá trước mùa vàng

Xe lạ đeo kiếng đen chận ở trạm dừng
lấn ép chuyên chở khác
sắc phục trùm mặt dạng nhiều chân
nhớ em thì thầm gan ruột
ngồi chờ trong bus một mình với tờ báo không chữ nào nuốt được
bước xuống nắm tay nhau băng đại lộ

Cá mọc chân nhảy lên bờ
hòa lẫn vào nhiều tiếng hô
chim cánh cụt vận động cánh dài rời bắc băng
về biển ấm
hân hoan hôn tự do ngực đẹp trên thảm đỏ

Nhìn xuống

Gà trống bị bóp tín hiệu gáy từ đêm trước
khởi dậy từ nháy mắt của tin nhắn
trên ban công cong nhìn thẳng ngày xuống
tỉnh thức mây đen che sáng
dưới đường bầy rệp đi lùi khoảng gần soi mói
nhện giăng nhiều hơn người
em mặc váy kín đẹp chờ bóng ma ở ngã ba tình thế
(chỉ mình tôi thấy lời em gọi)
mắt lươn ma trơn từ cống tổ chức chui rúc

Chuột máy ngàn chữ nửa thế kỷ trước phóng thanh
thường trực điểm tâm tra tấn não
trì kéo ước muốn tìm mây trắng
xỏ chân vào sự khước từ bay lên
nắm tay em vẫy khỏi ngã ba
thị giác nhậm mắt đỏ đeo kiếng đen trì kéo
rơi tiệm cận đường biểu diễn lắm lời ngái ngủ
nơi nào ngon ngọt – không đời nào

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn