Chùm thơ Trần Sang

0
238

 

 

ÔI ! ĐÀN ÔNG

Kể từ em biền biệt xa
Kể từ em lạc phồn hoa dối lừa
Kể từ buổi ấy xa xưa
Nụ tầm xuân đã mấy mùa héo hon ?
Từ em nặng gánh chồng con
Là từ ta hóa…du côn , hằm hồ

Rồi từ ta biết có…bồ
Bồ ta ta quý như hồi yêu em
Rồi con ta có đứa em
Bên con bên vợ ta quên…xửa xừa
Thấy ta thơ phú vợ đùa
Hay ông lại nhớ người xưa chớ gì
Ta ôm vợ rồi cười khì
Cái con quỷ đó sao bì được em

MƯA MÌNH

Sài gòn mưa chút thành sông
Ta mưa hết kiếp mà không thành hồ

Đêm mơ một gánh cơ đồ
Tỉnh ra buồn khốc buồn khô cả người

Sài gòn mưa nắng thất thường
Buồn vui ta cũng ẩm ương một đời

Cũng đành một cuộc rong chơi
Mài thanh kiếm mỏng giữa trời múa may

Hổ người xưa
Thẹn người sau
Mưa ta ướt sũng một màu phù dung

GIANG HỒ

Em ạ , giang hồ chừ hiểm ác
Chẳng có mặt mô giống Võ Tòng
Anh ghiền cái tụ Lương Sơn Bạc
Gặp đám quần què ghét bất nhơn

Anh cũng học võ hồi chín tuổi
Nhị khúc , đoản đao cũng nhuyễn nhừ
Lâu lâu cũng đốn vài …cây chuối
Không thì chắc ngứa ngáy tay chân

Em ạ giang hồ chừ bèo quá
Tiều Cái , Tống Giang chẳng giúp đời
Em ạ , nghe này – anh nói nhỏ
Em về với…đội của anh không ?
ts

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn