CHÙM THƠ NHỎ 

0
462
 

 Nguyễn Vũ Sinh

 

Nợ người một chuyến đò đưa
Ta ghi nhớ mãi khi vừa sang sông
Nợ quê những hạt lúa đồng
Nuôi ta khôn lớn thêm hồng thịt da !

*

Dù ngang dọc bốn phương trời
Trong tim vẫn nhớ một đời nhà quê
Nhớ vai chị gánh lúa về
Vải nâu áo bạc tóc thề gió bay …

*

Xin đừng băm cánh tay đau
Để tôi còn vẫy lúc sầu xa quê
Khi chân quay gót trở về
Trời cao nhìn thấy bốn bề khói sương .

*

Giọt máu hồng thắm đỏ
Hạt nước mắt trong ngần
Đôi khi hòa hợp nhỏ …
Hóa thành những dòng sông !

*

Tay nâng một đóa hoa quỳnh
Hồng sen dành để khi mình hóa thân
Mai sau lìa cõi dương trần
Hồn ta thơm ngát nhụy hồng cánh sen !

*

Tôi xin tạ lỗi con đường
Lỡ in mấy ngón chân buồn đi qua …

*

Lỡ rơi viên cuội xuống hồ
Nghe khua làn nước dội bờ sóng êm
Em qua chỉ thấy im lìm
Ngỡ âm ba dội bên triền con tim !

*

Úp mặt vào đêm
Nghe sương run rẩy
Úp tựa vai em
Trăm cơn bão dậy !

NGUYỄN VŨ SINH

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn