Trang thơ NGUYỄN THÁI DƯƠNG

0

 

Tôi thích góp phần làm nên niềm thăm thẳm một đôi mắt, tôi không thản nhiên chê đôi mắt ấy không có tâm hồn. Tôi thích sẻ chia với nỗi lung linh đang ngắn dần của ngọn nến, tôi không chịu được niềm kiêu hãnh vì sự vẹn nguyên cây đèn cầy không ánh lửa.(NguyễnThái Dương )

Thơ gửi phía chân mây

 
1
Không một ai trên đời này
Có thể cất kỹ điều gì, kể cả niềm im lặng
Tôi làm thơ vì cả một trời riêng tư kia
Giấu không được trong lòng
 
2
Bao nhiêu vẹn nguyên trong cõi người ta
Chẳng phải sao, đã khởi từ rạn vỡ?
Hãy đánh cược với nhau đi,
Rằng bến bờ tin yêu, nếu không có cội nguồn là nghi hoặc được trải nghiệm
Sẽ chẳng cánh buồm quạnh hiu nào chịu buộc chặt dây neo…
 
3
Thử hình dung biển: sóng không còn ngọn nào chồm vô bến
Thử tưởng tượng trời: mây không chuyến nào đưa
Khoảng khắc ấy, đâu dấu than để hồi âm dấu hỏi:
Sóng có sinh thành vần? Mây có tạo hình thơ?
 
4
Trách con thuyền neo bến dây dưa
Sóng ngoài khơi cứ chồm lên không phận
Trách niêm luật… chàng ràng, câu thơ đành thất vận
Muốn súc tích một lời gì, sợ chữ nghĩa bâng quơ…
 
5
Chưa không gian nào vừa vặn một câu thơ
Dẫu là câu thơ dè sẻn từng chữ một
Em không chịu mênh mông trước lòng anh hàm súc
Lời trần tình đành nương chốn thơ ngây
 
6
Chưa ngọn cỏ nào giấu được hạt sương mai
Ngọn cỏ nằm, sương hạt lên hư ảo
Tiếc anh chẳng làm gì cho em giấu
Dẫu vô hình hơi thở một làn thơ…
 
7
Chân trời ơi, xin gửi trọn giấc mơ
Nơi đêm qua tôi điếng hồn trước sự cố trụy thai
của bài thơ chưa đủ tháng
Nơi con đò thơ tật nguyền sợ phút giây mắc cạn
Biết chân trời cứu vãn được gì không?
 
Ba hàng viết ngoài hàng ba
 
1
Trên nhành thu, phiến lá buồn buồn
Lệ sương nằm rưng rưng chiếc cuống
Nó khóc cho ngày úa xuống
 
2
Vang hơn tiếng mõ tiếng chiêng
Vang hơn tiếng kinh chiều chánh điện
Là tiếng lòng vị sư già mười năm câm vì tai biến
 
3
Nhà nguyện chật ních câu sám hối
Bản tự kiểm chẳng một dòng xưng tội
Sinh nghi từ đó lên ngôi
 
4
Được con cá 
Mắt người câu hể hả
Chiếc cần vùng vằng trước một chia xa…
 
Quê quán bao miền…
Quê nhà ở tận… nhà quê
Thị thành vướng víu lùm tre bước vào
Chân tay đụng phải mé rào
Xuýt xoa nghiêng ngó gai quào xước da
Nhà quê ở tuốt… quê nhà
Mấy mươi năm phố… xóa nhòa được sao
Tấm phên, nuộc lạt… dãi dầu
Gáo dừa, ang nước… trước sau đong đầy
Nhà ở quê cứ… phây phây
Làng chung giếng, xóm chung cây đa già
Giậu thưa, qua lại vịt gà
Chung rào, trái ổi quả cà trĩu sang
Người quê, quê tự tâm can
Giành nhau quê nhất trần gian về mình
Vô tư, thàng hậu, chân thành…
Tối đèn tắt lửa… là tình thân ngay
… Một hôm muốn thoát luống cày
Người quê bước trật bước trầy… tiến thân
Sài Gòn hào hiệp tương lân
Choàng vai san sớt gọn bân mọi bề
Vốn không phai được nhu mì
Nẫu là máu thịt dễ gì phôi pha
Diêu Trì thầm ngóng một ra
Hòa Hưng lặng đón thiết tha một vào
Ngược xuôi trăm bận ga tàu
Hai quê một bổn máu đào giao thoa
Chân bờ cỏ, mắt đường hoa
Quê mùa – phố thị ruột rà vào nhau…
 
 
Nhan sắc
 
Sài thành ạ, đâu môi hường mắt biếc
Đâu nụ cười… khểnh một hạt răng duyên
Mắt anh đắm theo dòng xe chảy xiết
Khẩu trang kia ẩn núp mấy đồng tiền?
 
Anh chẳng biết ngón nào khoe chiếc nhẫn 
Đôi găng vàng giấu biệt búp tay ngoan 
Anh tội nghiệp đôi chân hồng… lận đận
Thức miên man trong váy khoác điệu đàng
 
Biết chẳng thể làm nên nghìn bóng mát 
Ngăn giùm em vạt nắng lúc trưa về
Anh đành ngó cả một trời nhan sắc 
Chịu lao tù trong chốn phục trang kia…
 
Có một mối tình nào…
Sông đã sóng từ khi chưa biển biếc
Họ đã nhau thuở môi mắt chưa kề
Khuôn không vàng, thước không cần ngọc bích
Trái tim cần dát trọn dáng pha lê…
Cây chưa cành, chim đã về mơ hót
Nhụy chưa hương, nụ đã ngát bên lòng
Yêu từ buổi đất trời chưa được buộc
Sợi mưa nào giăng xuống có thừa không?
Ai ngửa mặt lên trời, ai cúi xuống
Mặt đất đang mai mối phút đan cài
Ni với tấc lòng nhau, ai đo được
Phách với hồn, ai xiêu lạc vào ai?
Sớm hơn sớm, khuya còn hơn khuya khoắt
Gần hơn gần, thuộc hơn thuộc đời nhau
Yêu như thể cho nghìn sau thầm nhắc
Rằng thuở kia, có một mối tình nào…
Tiếng khàn của chổi
 
Chẳng hề chi cái sức rơi
Cây đa nọ biết mấy đời lá thay
Mái chùa nhân chứng bao nay
Cả rừng chổi cứ… từng cây cùn dần
 
Cơn ho khản giọng chia phần
Lẫn vào tiếng quét khàn sân ngày ngày
Sãi ơi, sãi ạ, sãi này
Cha con cháu chắt chút… xoay phiên mà
 
Năm đời quần chiếc lá đa
Đứng mơ một giấc can qua bất thành
Thét lên không thủng trời xanh
Đành huơ cây chổi tam bành vu vơ…
 
Thơ rời mấy đoạn
1
Đốm tàn tro cời không hồng gian bếp
Em nhen vào khuya khoắt một hừng đông
Khi ngọn lửa tự thay đời đổi kiếp
Biết phận mình, giá rét phải hư không…
 
2
Không cần thu, cây vẫn vàng lá xuống
Đâu cần buồn, mắt vẫn giọt lên môi
Chân nếu sớm, xin lòng đừng quá muộn
Cười nếu không, xin khóc chớ gượng cười…
3
Bao khát vọng thác ghềnh theo nhịp thở
Vui đôi khi, buồn lắm lúc vô hồi
Gió chưa nụ, bão cớ gì lại nở?
Lửa không trồng, khói vẫn hái đấy thôi!
4
Sóng kệ sóng, thuyền cứ thuyền sóng soải
Sâu mặc sâu, lá vẫn lá chập chùng
Ta bằng hữu cả muôn loài nhân loại
Chơi hết lòng, sau trước với trung dung…
5
Như sợi tóc nằm đen thềm phút chốc
Đang hân hoan thoát khỏi kiếp bạc đầu
Nhành lá nõn trên tay người hái lộc
Cứ ngỡ mình thoát phận úa mai sau
 
5
Không chịu loang ra
Cứ hàm súc lòng mình vào phiến lá
Sợ thân xác tan xuống miền đất lạ
Hạt sương nằm… nấn ná phút phù du
7
Ngỡ đông tới, trời chỉ vừa lá rụng 
Thu đừng mơ, phượng nở mới một vài 
Tưởng đèn khuya sớm thắp, đêm nao núng 
Tin cậy gì, ngày xửa ngóng ngày mai?
NTD

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here