Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

0
1274

‘… Nguyễn Ngọc Hạnh đưa ta về một dòng sông mưa . Mưa dịu dàng . Mưa mù mịt….Những cơn mưa theo sông xuôi về biển lớn và có những cơn mưa xoa dịu lòng ta an ủi vỗ về . Để rồi khi cơn mưa tạnh chỉ còn lại trời xanh…Ánh trăng quê và những cơn mưa quê đã mang tới cho thơ anh  thứ ánh sáng dịu dàng  và tắm mát tình  yêu thương của con người …’ (Nguyễn Trọng Tạo )

” ..Gắn bó một cách tự nguyện số phận mình với đồng quê, với những lam lũ của người nông dân, khắc khoải trong tình thương yêu những em học trò nhỏ , thơ Nguyễn Ngọc Hạnh chinh phục tôi bởi sự chân thành đến đau đớn.. ” (Thanh Thảo )

Hạnh phúc lặng lẽ

Đã lâu, người đàn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà hạnh phúc chật chội của mình.

Lặng lẽ cam chịu như là số phận. Từng đêm vầng trăng ngoài ô cửa nhỏ kia không sẻ chia hết những u hoài trong đôi mắt thiếu phụ. Có điều gì thẳm sâu, ẩn ức, nuối tiếc khôn nguôi. Tâm hồn thì ngào ngạt hương thơm, bồng bềnh nắng thu, nhỏ nhẹ tiếng dương cầm. Mà đơn lẻ một mình giữa bốn bề hoang vắng, thiếu tri âm.

Lặng lẽ vui rồi lâu ngày lại buồn. Lặng lẽ quên, lâu ngày vẫn nhớ. Lặng lẽ làm hết mọi điều để lấp đầy nỗi trống vắng mà sao vầng trăng cứ đi ngang qua ô cửa lạnh lùng. Ít ai biết bên ngoài sự tĩnh lặng là nỗi lòng của những ngọn sóng, của những cơn khát xô bờ. Biển thì mênh mông, đất trời cao rộng. Khát vọng những cánh buồm. Tâm hồn đầy gió lộng.
Lặng lẽ đêm hoang vu
Lặng lẽ ngày mong đợi
Một mình.

Ít ai biết người đàn bà luôn nhớ về những hoài niệm, một thời đã xa với bao ký ức tuổi thơ như một giấc mơ đẹp để quên đi nỗi bơ vơ lặng thầm ẩn sâu trong lòng. Cứ tưởng rồi thời gian sẽ qua, sự bù trừ ở đời sẽ lấp dần những trống vắng. Mà điều ấy lại không giản đơn như vậy.

Cuộc đời này đã bày ra những bi kịch, và so le của những số phận đều có ý nghĩa của nó. Có người đàn bà hạnh phúc nào không qua khổ hạnh. Cái đẹp thường không đi cùng với sự suôn sẻ. Có phải vì thế mà sự cam chịu lâu ngày trở nên đức hạnh?

Sự cam chịu của dòng sông mùa lũ.
Bao gầm thét rạn vỡ.
Làm gì có sự nén chịu?

Khi tất cả đi qua, dọc bờ sông phải xói mòn để giữ gìn vẻ đẹp của dòng sông. Mất mát là để tồn tại theo cách của mình, để được là mình. Ít ai hiểu nỗi lòng ấy. Cả người đàn ông mà em mong đợi cũng không thể hiểu hết bên trong cái vỏ lung linh ấm áp kia có chứa nổi tâm hồn mình. Hay cũng như em, hạnh phúc đều là những tạm bợ giữa cõi đời này. Lấy cái dịu ngọt mơ hồ mà nâng niu; lấy cái cảm thấy mà tô thành tranh vẽ.

Có khi tôi đã vẽ cả những bất hạnh trở thành niềm vui mà mình không hề hay biết. Cũng lẽ thường thôi, có bao nhiêu người đến cuối cuộc đời vẫn chưa nhận ra nổi chân dung hạnh phúc riêng mình.

Cuộc đời dễ gì có sự hoàn thiện. Hạnh phúc cho những ai đi tìm cho ra một nửa của mình.
Một nửa thế giới.
Âm dương.
Ánh trăng, mặt trời, trái đẩt.
Tôi tin vào một nửa của kiếp trước, và một nửa của kiếp sau. Tin vào cái đẹp. Đó là sự kỳ diệu mà tôi đã gặp. Người ta có thể mãi mãi xa lạ dẫu sống trọn kiếp, nhưng chúng ta là khoảnh khắc mà vô tận. Tiền kiếp là chuyện tâm linh, cứ tin như thế. Cõi đời này rồi cũng phù du thôi. Chỉ là giấc mơ, thoáng chốc!

Lặng lẽ nhận ra mình, nhận ra một nửa của mình như là một bù đắp cho những bất hạnh. Không biết rồi tâm hồn tôi có chật chội như căn nhà hạnh phúc của em không? Hay cũng như vầng trăng kia cứ dửng dưng đi qua ô cửa lạnh lùng.

Điểm danh

Tôi cầm ngọn lửa trên tay
Ngọn lửa âm thầm cháy đỏ
Soi cho các em để sáng cho mình

Mỗi giờ đến lớp điểm danh
Thừa một chỗ ngồi thiếu người chia lửa
Đêm về khoảng trống cháy khôn nguôi

Lớp học nào lớp học đời tôi
Vắng một giây thôi sẽ không là tôi nữa
Đâu chỉ các em cả người giữ lửa
Cũng sợ tàn rơi rát bỏng tay mình

Đi qua chưa hết cuộc đời
Nói sao cạn tỏ
Ngọn lửa thức cùng tôi thế đó
Đã bao lần tôi tự điểm danh tôi.

 bianhac2

Giấc mơ

Khi ánh trăng sắp tan ra trong đêm nguyệt thực
Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi
Bay về phía bầu trời vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù!
Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng
Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh

Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn không còn mơ thấy gì
Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc
Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt
Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần…

Khi ngồi nhớ, lại quên ngày mong nhớ
Khi nỗi buồn lấn hết những ngày vui
Không còn biết tiếng chim lạc bầy kêu khản giọng
Bay về đâu khi trăng vỡ tan rồi

vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt
Em đừng chạm hồn tôi, một nỗKhi em cầm ngọn gió cuối thu
Chiếc lá i niềm ẩn khuất

Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường

Xin cũng đừng bội ước với dòng sông
Nơi ấy vẫn là nơi em đến
Vẫn là suối nguồn chảy ra biển lớn
Là bến sông xưa em neo đậu mưa chiều

Xin đừng vấp tiếng chim kêu
Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo
Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ
Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa.

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn