Chùm thơ Nguyễn Minh Phúc

0
476

Vô ngôn

Đi gần hết cuộc đời

Mãi mà không gặp núi

Không tin lời của Chúa:

“Gõ thì cửa mở thôi…”

 

Bóng tôi chiều thinh lặng

Ngóng ngỡ ngàng mây trôi

Nghe trời mù xa vắng

Lăn ngùi ngậm bên trời

 

Giật mình đêm đại mộng

Hái một ngàn sao bay

Khói trần gian lồng lộng

Ướt tràn đôi mắt cay

 

Sẽ không còn ai nữa

Về trong cõi đời nầy

Chỉ là đêm tàn úa

Rụng đầy trên cánh tay

 

Ôm một trời tê tái

Trên cõi ngày vô ngôn

Ai mang chiều đi mãi

Nghe mưa lạnh buốt hồn…

 

 

Nghìn sau dâu bể

 

Mưa xa in dấu chân mờ

Nghìn sau sóng soải ơ hờ bể dâu

Mịt mùng bóng ngã về đâu

Ngồi nghe vọng tiếng đêm sâu gió cuồng

 

Xám trời mưa lạnh lùng buông

Hắt hiu khói dựng mây nguồn trôi nghiêng

Hai vai nặng gánh ưu phiền

Nghe tình rơi khẽ ngày thiên thu buồn

 

Người về sương khói xa vương

Bờ môi chìm khuất lạnh luồn chiếu chăn

Bể dâu đã thấu vết hằn

Ai ngồi nhớ một vầng trăng đã tàn

 

Phất phơ mưa vọng trên ngàn

Bờ lau gió tạt úa vàng hư vô

Còn không ngày đã mơ hồ

Chìm trôi bóng chạm nấm mồ thiên thu…12418_954898801226713_1702364960639189199_n

Chia sẻ
Bài trướcVĂN HOÁ SỢ
Bài tiếp theoTrương Đình Phượng

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn