Chùm thơ Nguyễn Hàn Chung ngày trở lại quê nhà

0
647

Quy cố hương

Tháng tư hề quy cố hương

Tóc  đi giống mây đầu ngõ

Bồng bềnh như gió vung rơm

Tóc về còn ai lọ mọ

Góc nhà nhớ  sững xa xăm

Tháng tư hề quy cố hương

Mẹ cha nằm sâu trong đất

Nắm nhau chôn cuối góc vườn

Người bú cuống nhau trắng tóc

Thẩn thờ mớ Hạ Tri Chương

Tháng tư hề quy cố hương

Người  cũ  ngại ngùng chạm mặt

Người mới bõ bèn gì ham

Quán xá đờn ca réo rắt

Ta chỉ muốn ăn gió nồm

Tháng tư hề quy cố hương

Bạn mời không ra quán nhậu

Nghĩ mình léo hánh mù phương

Còn biết bao đời tro trấu

Giữa buổi thanhi bình nhiễu nhương

Tháng tư hề quy cố hương

Ngày đi bạn bầu lốm đốm

Ngày về hết thảy trắng sương

Cái loa vẫn treo đầu xóm

Nhưng đã là cái loa phường

Tháng tư hề quy cố hương

Ngồi với mộ em mới mất

Nói với tấm bia lạnh dường

như là có em ngồi đó

Cùng anh chia mút khúc xương

Tháng tư hề quy cố hương

Còn cái tháng tư nào nữa

Bà con lối xóm thân thương

Ta biết lấy gì trang trải

Đâu  khác mấy tấm tranh xưa

Gió bão xoay vần tốc mái

Tháng tư hề quy cố hương

Tháng năm thành người nước khác

Làm sao giống như bèo giạt

Làm sao giống như gió sương

Làm sao như khách qua đường

Có ngọn đèn nào không tắt

Sugar Hill

1/4/2016

Trước biển

Quê người nhớ biển chẳng yên
Mênh mang con sóng xưa tìm nơi đâu
Nhà Tây không có ngõ sau
Ngó quanh bốn bức tường sâu chín chiều

Có người nhớ quá đâm liều
Bỏ phồn hoa quýnh chân theo bụi đùn
Bàn chân xứ khách thường run
Về quê hí hửng như tuồng trẻ ranh

Nhiều đêm mớ tưởng tan tành
Quờ tay ôm chặt bóng mình trong chăn

Người quê chí thú làm ăn
Chăm lo khơi lộng nong tằm luống rau

Về ra ngó biển mà đau
Trập trùng tôm cá dòng sâu. Lạnh rồi!

Sao đành câu lý câu lơi
Gió giông dập đến mãn đời ngư dân

Mười năm về xứ một lần
Rưng rưng quỳ cáo mộ phần tổ tiên

Con không đủ sức lật thuyền
Lòng trong xác cá triền miên trắng bờ

13062366_10153847894133751_2578098856797732531_n1/5/2016

ngày về xứ

Xứ người quen lạ không cần biết

Nghe tiếng sà vô quất mấy câu

Một bữa đã thành tay bạn cũ

Không bao giờ  gặp, có sao đâu

 

Chẳng còn phân biệt Nam Trung Bắc

Cũng chẳng đôi co đạo vời đời

Ngóng chuyện biển Đông thù cướp đảo

Trẻ già ai nấy máu như sôi

 

Vợ bỏ hề chi buồn một phút

Chồng hư nhăng nhít kệ thây đời

Cúi xuống bàn chân  buồn số kiếp

Mình nghèo nên phải chịu mà thôi

 

Chiu chắt mươi năm về một cú

Bạn xưa xe cộ chạy um làng

Thảng thốt bao người say đánh chén

Nói xàm bí tỉ bất buồn khan

 

Nhà mẹ tấm phên còn lủng lổ

Thằng bò con bướm ốm tong teo

Sân khấu dăm ba thằng nhọn mỏ

Phường tuồng tru mãi mấy câu điêu

 

Bạn hỏi cớ gì sang nước Mĩ

Khi đầu hai thứ tóc loe hoe

Trả vốn lời ngay không ngẫm nghĩ

Không đi uổng phí cái chuông rè

 

Xứ người đất khác quê người khác

Lăn lộn mười năm cũng xứ mình

Ngày trẻ lăn đùng ra kiếm bạc

Về già ráng rẩm cái linh tinh

 

Không có tiền to mừng chú bác

Thôi thì tiền cắc xả loanh quanh

Bạn rủ tưng bừng ta cáo bệnh

Ngày về nước Mĩ khỏi tanh banh

 

Đừng trách người xa sao thiếu sót

Thơ rời trăm cuốn đã hư danh

Sài gòn đêm 4/4/16

Chèo

Thuyền ra tới giữa sông sâu
Tôi chèo trước em chèo sau nhịp nhàng
Chèo anh vượt biển sang ngang
Chèo em vượt cái cơ hàn ấu thơ
Tôi chèo
không cố tới bờ
Tay giầm buông bỏ bơ vơ xứ người
Em chèo hái lượm hoa tươi
Tôi về gác mái uống vùi mấy ly
Một lần bỏ xứ ra đi
Tay chèo mỏi rụng kinh kỳ còn xa
Chiều nay từ biệt quê nhà
Dẫu không còn sức hai ta vẫn chèo
Biển chừ buồn biết bao nhiêu
Ta không chèo chống lẽ nào buông tay
Bao giờ về bến hẳng
hay
Còn bao gân sức còn loay hoay chèo

Chiều nay từ tạ quê yêu
Một anh khuân vác mái chèo sân ga

1/5/2016
Ngày cuối ở Quê nhà

Thơ trước giờ  check in

đêm nay tôi phải rời Việt Nam

quay lại Mỹ

tai còn nghe tiếng hô vang vang

Formosa get out get out

trả cho chúng tôi biển sạch

tôi có hay hướm gì đâu

cũng là một loại get out thôi

có điều get out trong nước mắt

mai là tôi được ăn sạch

mai là tôi được uống sạch

mai là tôi được thở sạch

tôi chửi tổng thống Huê Kỳ

đá lông nheo với cô em cảnh sát

còn mẹ tôi

còn em tôi

lớ quớ trương tấm băng rôn

tố cáo cái trò giấu đầu lòi đuôi

là bị bắt

chí ít cũng được khuyến mãi đôi cái bạt tai đá đít

của những người lẩm nhẩm phô mô sa  ghét âu

tôi có hay hướm gì đâu

một thằng get out rách nát

tôi thương mẹ tôi

tôi thương cha tôi

lưng còng đói khát

đánh được con cá tươi xanh hì hục mang về

đến bờ là ngơ ngơ ngác ngác

tôi chỉ là một thằng get out thôi

có hay hướm gì đâu

đã trốn không làm công dân Việt

nhưng ai cấm

tôi đau tôi viết

Formosa chỉ là một giọt nước

trào ra từ cái hũ Thành Đô

đêm nay tôi phải rời Việt Nam

ngày mai là người nước khác

một thằng get out tồi

có hay hướm gì đâu

mà khoát loác

nhưng không thể cắm đầu đi tuốt

2/5/2016

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn