Ca Từ

0
582
Thường Quán

 

image002

Tưởng Nhớ điêu khắc gia Đỗ Toàn

 

Mưa to vỡ đêm về say màu rượu

Ly thơ ngây trong suốt đóa tay người

Món đảo xứ trầm trồ điều ngự

Lòng Âu nhớ lại tựa chiêm bao

 

Mưa thất tán Sài Gòn mười bảy

Tuổi sông Hàn đi vắng rớt hiên tây

Mây đổ xám bão chiều khí tượng

Thủy ngân nằn níu nặng bao vây

 

Nước. Nước trên tay khum gò má tượng

Đầu trán vầng trôi dạt tuổi hoa mai

Dang một cánh tay che giùm để gặp

Túa tràn ly phố lụy- khiếp đầy

 

Mưa đưa đám mấy con thuyền rạc

Bãi sơn xanh ray rức lục tàng cây

Em xuân nữ phố hàng hiên đá xám

Tạc kiêu kỳ sắc quá để đứt tay

 

Mưa vắt tóc chảy hồ cầm trắng

Loang hồng quyên toile giá được bày

Mùng để phủ thân người lưu ngụ

Một đêm trần ngoài xứ sở sắp bay

 

Xanh đá rạn chân trời náo níu

Đường quang nắng tạnh đá vuông bày

Phố đài tượng khuôn mặt em lễ thức

Tiễn đưa về mãi mãi của hôm nay

 

Mưa đã phá tấc lòng chừng mực

Sông yêu ma, núi cháy lạc thần

Lá ngủ hết còn riêng hoa búp

Màu nâu ngoài mắt, của hàng cây.

 

Từ Paris nghe tin anh mất, 1. 6. 2000

TQ (nguồn Đặc san TRH PHan Chu TRinh Đà Nẵng )

 

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn