Cảm nhận của bạn văn về tập thơ LỤC BÁT TẢN THẦN

0

Luc_Bat_Tan_Than_Ebook (2)

Lục Bát Nguyễn Hàn Chung

BÌNH ĐỊA MỘC
Lời thưa!

Ngày anh Chung làm thơ và được mọi người biết tên, biết tuổi thì tôi vẫn là đứa lơ ngơ, chạy theo các bậc đàn anh như Nguyễn Tấn Sĩ, Phùng Tấn Đông coi họ chơi văn nghệ, khóc cười thế sự. Một lần tôi may mắn đến nhà anh Chung ở Điện Bàn, đi sâu vào con đường, cánh đồng, hàng cau… Đại loại thế để nghe nói chuyện về thơ, chỉ vẽ từng câu chữ, bất chợt mơ ước một ngày nào đó mình cũng như được như anh Chung. Nói ra thơ, thở ra thơ, hắt xì hơi ra thơ nốt!
Bẵng đi thời gian khá lâu, ngay bản thân tôi cũng không kịp nhớ mình đã đi đâu, về đâu trong cái xứ thiên đường tím biếc này, hà huống ai đó còn nhớ đến tôi, hỏi tôi. Mầy đâu rồi? Một đứa lơ ngơ, lác ngác!
Bỗng hôm nay, anh Chung từ Mỹ gởi về cho tôi file bản thảo 200 bài thơ Lục Bát. Thật xúc động và vô cùng vinh dự, anh Chung lại gợi ý “Em chọn vài bài em thích rồi viết cảm nghĩ về nó”. Thưa anh, em mà viết lời bình thơ thì giới học thuật văn chương bỏ nghề à?
Anh Chung ạ, dân Quảng Nam mình ưa nói dốc và thích cãi nhau thôi, chứ Bình Địa Mộc không dám “múa rìu qua mắt thợ ”. Tuy nhiên thơ của anh em vẫn đọc đều đặn trên mạng khi bắt gặp, nói chung cũng tùy duyên. Và, không những anh mà đối với tất cả các bậc thi bối, tiền bối em đều ngưỡng mộ như thơ anh Hoàng Lộc chẳng hạn cũng đồng hương với mình đó, cũng xa xứ như anh đó. Thơ các anh đằm đã, có tình, có hậu càng đọc càng trưởng thành.
Nhân đây, tôi xin cảm ơn tất cả các anh, các chị hoặc gián tiếp, hoặc trực tiếp đã gieo hạt vào tâm hồn thơ tôi, vốn dĩ là một quãng sân sụp sìa, ướt đẫm ngày Đông; khô khốc, lụi tàn vào ngày Hè oi ả để dần dà ấm áp, để trở nên nồng nàn như mùa Xuân tươi mát!
Xin phép anh Chung cho tôi được đăng lên đây 3 bài thơ trong tập bản thảo Lục Bát Tản Thần của anh nhé. Kính chúc anh mạnh khỏe và sáng tác đều tay.
Trân trọng kính chào!
Sài gòn, 9.2018
Bình Địa Mộc
1.- Bây chừ hết sợ
Bây chừ hết sợ đa đoan
vẫn còn quýnh quíu níu bòn chút thu
lặc lè tìm trái mù u
tròn quay lăn tự tít mù xa xăm
Bây chừ bỡn hớt tháng năm
chơi vui thỏa thích đâu thèm nhớ ai
không thèm nhớ cả bài lai
làm chi cho mệt đời trai mỏn rồi
Bây chừ hát khúc thôi nôi
có thiu cũng thú vị đời lưu linh
mấy cô đơn chiếc thương mình
rũ lòng tha thứ nòi tình ngót hương
Bây chừ không dám soi gương
sợ buồn hiu mấy lóng xương mỏi mòn
rủi ro ngày gã bị còng
khóa du ca cất ở trong rương hòm
Bây chừ hết sợ dị òm
lửa diêm nhen ngấm tim bom tắt rồi
2.- Điếm
điếm lên sân khấu diễn tuồng
điếm lên phim điếm cởi truồng mua danh
mấy tay điếm diễn rất sành
muốn điếm thúi phải thiệt rành sáu câu
điếm nghèo khác điếm nhà giàu
tuy cùng môn phái mượn màu phấn son
điếm kinh điển điếm di ngôn
điếm quan chức điếm cúi lòn quyền môn
điếm chín mươi điếm sồn sồn
điếm áo the điếm cổ cồn điếm chui
điếm sang chảnh điếm ghẻ ruồi
điếm sang xứ khác kiếm người ấu dâm
điếm thô lỗ điếm văn minh
điếm hàng xóm điếm em anh điếm thường
điếm trong miếu điếm trên giường
điếm dân chủ điếm tha hương cộng đồng
thử làm điếm đực lông bông
mới hay làm điếm rất không dễ dàng
3.- Ngày em trăm tuổi
Ngày em trăm tuổi anh ra
ma không còn đợi một tà áo bay
Những vờn những lượn trong ngày
xưa tàn cuộc rượu ta bày cuộc yêu
Ngày em trăm tuổi rất nhiều
anh trai thôi nói lời điêu với nàng
Những tình lữ những tình tang
bồng nhau vào cõi lỡ làng thiên thu
Ngày em trăm tuổi sa mù
mưa xanh nấm cỏ lu bù tội chung
Những chiều những tối âm cung
đàn ông lỗi nhịp anh hùng bụi khô
Ngày em trăm tuổi ta hồ
văn chương chi sự ô hô tiêu tùng
Những phường những bọn à không
ai còn khao khát ba vòng nữa đâu!
Ngày em trăm tuổi qua cầu
tre reo kệ gió giang đầu thổi khan
Những ai đã lỡ điêu tàn
tro bay về chốn hồng hoang đã đành
Ngày em trăm tuổi thiệt tình
nương theo bóng ngã vong linh cõi nào
Nguyễn Hàn Chung
Lục Bát Tản Thần

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018Chân Dung Nhà Thơ NGUYỄN HÀN CHUNG

Nguyễn Hàn Chung
THI CA THI NHÂN
M.loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
giới thiệu
Tiểu sử Tác Giả
 
Các bút hiệu khác: Nguyễn Phong Hàn, Nguyễn Đức Mù Sương. Sinh quán Điện Bàn, Quảng Nam. Định cư ở Hoa Kỳ từ 2006. Các tác phẩm thơ đã xuất bản: Tìm Tôi Trong Bóng(1999), Nói Hộ Phù Du(2002), Nghịch Lưu Của Tuổi(2011), Dự Cảm Rời(2016).  Thơ in chung: 40 năm thơ hải ngoại(2017), Hư Ảo Tôi( 2018). Đã xuất bản Lục Bát Tản Thần(2018). Sẽ xuất bản: Mót Chữ Trong Kinh(2019).
Đã cộng tác với  hầu hết các báo và tạp chí trong nước: Văn Nghệ,Tạp chí thơ, Sông Hương, Non Nước, Đất Quảng, Quán Văn…và ngoài nước: Tạp chí thơ, Hợp Lưu,Thư Quán Bản Thảo và các trang Web: Da Màu, Gió-O, Sáng Tạo, Tương Tri, Văn Việt, Bạn Văn Nghệ, dutule.combansacviet.org Báo Trẻ online, Ăn Mày Văn Chương, Chim Việt Cành Nam, Việt Văn Mới(Pháp ), t-van.net, Văn nghệ Boston, Người Bạn Đường (Nga)…Art2all.net, Người Việt…
NGUYỄN HÀN CHUNG
THI CA THI NHÂN
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
giới thiệu
phụ lục 3
Lục bát vũ trường
 
Quá lâu mình mới gặp em
mừng vui người cũ chừ thêm đẫy đà
vòng hai vẫn sút vòng ba
cần chi thon thả vẫn là cố nhânGặp nhau dễ được mấy lần
sao ôm lơi lỏng tủi thân phố phường
thời gian ghen ghét mùi hương
mấy ai tránh trớ nghê thường bể dâu!Em nghiêng vòng một nhiệm màu
ghé tai thù thỉ mấy câu thuở nào
vẫn chun cánh mũi hơi cao
vẫn nghe tiếng dạ thanh tao dịu dàngQuá lâu mình mới gặp nàng
tình nương cũ với tình lang. Chát xùm!
Hắn và tôi
Tôi tin là hắn yêu mình
không yêu sao cứ hay rình đọc thơ
tôi vừa mới post bây giờ
chưa tan ngụm nước có thơ phản hồi
Tôi tin là hắn yêu tôi
nửa khuya còn chịu khó ngồi chat chua
hỏi dò hắn nói không ưa
hỏi dai hắn mắng không ai rảnh nào
Tôi tin là hắn cầu cao
thực ra hắn chẳng khi nào quên tôi
tôi nghe cái giọng hắn cười
trong âm ba lẫn niềm vui tương phùng
Tôi tin hai tiếng tình chung
buộc tôi với hắn trong cùng một chương
Hành kinh
 
em hành kinh rất dễ thương
giữa rừng thi sĩ của cường quốc thơ
em hành kinh thực hay mơ
tự nhiên tôi thấy tôi ngờ vực tôi
tôi thì xí xọn xa xôi
chưa hành kinh đã lôi thôi thế này
em hành kinh thật cao tay
tôi không đủ sức loay hoay với tình
giả vờ kén cá chọn canh
tôi lùi xa cái khung thành viễn mơ
em hành kinh sớm vài giờ
là đời tôi đã bơ vơ chiếu gường
em hành kinh dễ vấn vương
tôi hành kinh để tôi lường gạt tôi
em hành kinh phát một rồi
tôi hành kinh đứng lẫn ngồi không ra
Hẹn em
tháng chín
Hẹn em tháng chín anh về
Bỗng dưng bão nổi tàu xe nghẽn đường
Mặc ai tài nghệ cao cường
Đời nào thương nhớ ai nhường cho ai
Đã yêu đừng có thở dài
Đừng toan tính chuyện tương lai quá bền
Đã yêu yêu tưới hột dền
Cho dù đo ván ở trên vũ đài
Ngoài trời gió giật mưa dai
Ngồi run ngó cặp cẳng dài nhớ em!
Chơi tứ sắc
ở hội cao niên
Tôi ngồi đợi nát cả chiều
thèm nghe một tiếng bơi chèo quẫy sông
thèm ngơ ngẩn ngắm cánh đồng
có con chó đớm chạy không kịp nhìn
Buồn tôi vào mạng nhắn tin
em than khó ở phải kiêng thơ từ
lẽ nào thi sĩ phần thư
tôi ngồi đợi đến chín nhừ ngôn âm
Tôi làm cóc đợi trời gầm
mấy mươi năm đã nín câm quá nhiều
còn nhiêu chơi cạn bấy nhiêu
không chơi cũng sụm không yêu cũng tàn
Ai ngồi đợi rác ăn gian
ai ngồi xên đợi tướng vàng kệ ai
đời tôi như thể bộ bài
xóc lên xọa hết tương lai dưới bàn
Chắc chi đủ khạp, khui, khàn
mai kia còn được tới hoang dưới mồ
Chú & em
Không sao nói tiếng yêu dòn
tan vì lỡ gọi tiếng con buổi đầu
dần dà thơ thẩn bên nhau
lại thèm nói có một câu rất thường…
Đăm đăm đôi mắt mù sương
ôm con chó nhỏ tha phương mất rồi
biết lòng em cũng tả tơi
cái câu sum họp mệt người anh hơn
Bây giờ xưng chú gọi con
có hơi sân hận nỗi buồn mất ai
nhớ lời con hứa tương lai
chú về con sẽ chia bài tổ tôm
Nói yêu nhau thiệt dị òm
nói bằng thơ có lẽ còn tạm tha
Có & không
Tôi xào xạc lá chiều nay
không em con gió cũng loay hoay buồn
tôi bụi bặm những con đường
có em hột bụi cũng dường như reo
Tôi khúc khuỷu những con đèo
không em con bướm đeo queo tỏ tình
tôi quày quả kiếm pho kinh
có em con chó cũng hình như vui
Tôi điếc đặc những ngậm ngùi
không em con nhóc trời ơi treo mùng
tôi trèo trợt té mù sương
có em giọt lệ cũng thường mộng yêu
Tôi đĩ rạc những buổi chiều
không em con đực buồn hiu thế này
tôi tùm hụp với cơn say
có em mưa rựng cũng đầy một chum
Có em yêu mị một chùm
không em tôi vén muôn trùng ra phơi
Lấy thơ
chùi nước mắt đi
Quên người rất dễ sao con
lại buồn đau lại mỏi mòn là răng
trai nào không thích bẻ măng
kệ đi một chút tằn mằn có sao
Bây chừ y học lên cao
chuyện khâu vá một cái ào là xong
đàn ông tâm địa hai lòng
phải đâu chỉ có một thằng lừa con
Bọn phong kiến rất âm hồn
bày trò trinh tiết sắt son thúi òm
đàn ông mòn tựa đít om
thì không nhiếc cứ bu dòm nữ nhi
Lấy thơ chùi nước mắt đi
cam đoan thằng khác có khi ngon lành
mấy con cà chớn lanh chanh
thay trai như vỏ đậu nành thải ra
Con nghe lời chú như cha
bôi lên phết xuống mặn mà cho coi
lũ kia rồi sẽ như dòi
lúc nha lúc nhúc săm soi chực chờ
Chú mà kiếm được giải thơ
có khi cũng chính là nhờ cháu thôi
cháu ơi ngửa mặt nhìn trời
tội chi héo úa một đời giai nhân!

 
Cảm nhận cùa Nguyễn Sơn
Tôi hân hạnh nhận được tập thơ “LỤC BÁT TẢN THẦN” từ anh Nguyễn Hàn Chung gởi tặng hôm qua (bản pdf). Trước hết, xin cảm ơn và trân trọng tình cảm anh dành cho tôi. Xin chúc mừng thi sĩ và đứa con tinh thần của anh.

Vì số lượng thơ khá lớn (200 bài) nên chưa thể đọc hết ngay được. Tuy nhiên, qua khoảng 20 bài tôi đã đọc, xin có chút cảm nhận như sau:
Một tập thơ đầy thi vị, rất “Nguyễn Hàn Chung” không thể lẫn. Những câu thơ ngôn từ giản dị mà sâu xa, nghìn trùng mà gần gũi. Những tứ thơ lạ – mà không lạ, hiền hoà mà dữ dội, phong ba mà rất quê nhà….Những cặp phạm trù tưởng chừng đối nghịch nhau mà lại rất chan hoà, êm đềm xen lẫn xót xa trong hàng chuỗi 6/8 đầy giai điệu. Bây giờ, thì tôi đã hiểu hai chữ “TẢN THẦN” của anh, chẳng biết có đúng không! Tôi nói theo cảm nhận chân thật của chính mình trong lúc rỗi rãi thưởng thức đầy chiêm nghiệm. Và, tôi sẽ tiếp tục đọc cho hết tác phẩm này của anh.
Một lần nữa, xin cảm ơn anh và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ tác phẩm “LỤC BÁT TẢN THẦN” – tác giả NGUYỄN HÀN CHUNG. Một tập thơ, theo tôi, là tuyệt vời để đọc.

 
Cảm nhận của Thiếu Khanh
TK vừa mới nhận được tập thơ LỤC BÁT TẢN THẦN bản PDF của nhà thơ Nguyễn hàn Chung gởi tặng – cách đây vài phút.
Thấy bìa sách dễ thương, lăn chuột đọc hú họa một bài. Thật đáng một bài thơ đọc đầu ngày
Bài này:

Nguyễn Hàn Chung
VỀ THÔI, LỤC BÁT
Anh từng khao khát sân ga
Đi hun hút cõi mù xa đuối tầm
Van em về lại với anh
Xẻ vầng trăng, xẻ chiếu manh, xẻ mình
Mặc người hất hủi coi khinh
Anh hoài nâng níu chuyện tình mị nương
Người ta đã lạc mù phương
Lũy tre chái bếp con mương vẫn chờ
Từ ngày anh biết đau thơ
Đã xông vào cõi bơ vơ lắm lần
Từng quay lưng với mái tranh
Đi tìm lửa đáy biển xanh rã rời
Về đem lục bát ra phơi
Có em đang cắp nón cời đợi nhau
Anh từng chiết giải thâm sâu
Chiều quê vẫn sững sờ câu“ Chiều chiều… ”
Câu thơ cuối thật… sững sờ với với hai chữ “Chiều chiều…”

Thật tình quyển “Lục bát tản thần” của anh Nguyễn Hàn Chung gửi tặng từ Houston, Texas, Mỹ, Hạ Vi đã nhận được mấy ngày rồi. Nhưng cứ nhẩn nha đọc, nhẩn nha cảm thụ rồi chờ nắng hửng lên để đi chụp mấy tấm ảnh mùa thu, nhưng gặp mưa liên tục mấy hôm liền…
Bản thảo của Lục bát tản thần HV cũng có vinh hạnh được đọc qua, hơn 300 bài lục bát, sau đó chọn lựa ra 200 bài in trong tập thơ.
Nói thế nào về tập thơ nhỉ! Thơ anh NHC thì nổi tiếng rồi, và không ai xa lạ khoản “phù thủy chữ nghĩa” của anh, nhấc tay lên là viết, từ những chuyện lớn lao đến những chuyện rất nhỏ bé cũng trở nên rất nên thơ, từ ngữ từ bác học đến dân dã đều đủ. “Tản thần” là ở góc nhìn của tác giả, ở câu chữ, ở những chuyện không ai dám nói mà tác giả nói, ở những kết hợp chữ và hình ảnh rất… tản thần. Còn làm sao mới là ‘tản thần’ thì mời bạn bè gần xa đọc và cảm nhận ạ!
HV chỉ xin trích đăng bài đầu tiên và bài cuối cùng của “Lục bát tản thần”. Xin chân thành cảm ơn tình anh em tri ngộ (HV và anh NHC có thể xem như anh em vong niên với nhau dù chưa gặp nhau lần nào) và những tình cảm anh đã dành cho THV và thơ THV trong những năm gần đây. Chúc LBTT sẽ được nhiều người yêu thích và quý mến, một cố gắng làm mới lục bát, một nét thơ đặc trưng rất riêng của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung.
Bài mở đầu tập thơ:
VỀ THÔI, LỤC BÁT
Anh từng khao khát sân ga
Đi hun hút cõi mù xa đuối tầm
Van em về lại với anh
Xẻ vầng trăng, xẻ chiếu manh, xẻ mình
Mặc người hất hủi coi khinh
Anh hoài nâng níu chuyện tình mị nương
Người ta đã lạc mù phương
Lũy tre chái bếp con mương vẫn chờ
Từ ngày anh biết đau thơ
Đã xông vào cõi bơ vơ lắm lần
Từng quay lưng với mái tranh
Đi tìm lửa đáy biển xanh rã rời
Về đem lục bát ra phơi
Có em đang cắp nón cời đợi nhau
Anh từng chiết giải thâm sâu
Chiều quê vẫn sững sờ câu “Chiều chiều…”
Bài cuối tập thơ:
LÀM TÌNH & THƠ TÌNH
Thơ tình khác với làm tình
khác nhau xa chẳng phải hình như đâu
thơ tình mê hoặc rất lâu
làm tình mê muội rất mau lẹ mà!
Làm tình không có thăng hoa
có khi giết cái bóng tà khỏe re
thơ tình như suối như khe
nghìn năm, không nói quá nghe, vẫn tình
Nàng ơi xin cảm thương anh
thơ tình thế chấp làm tình thế gian
mai rồi anh có lên đàng
thơ tình miên viễn tràng giang em à!
Làm tình anh cất trong nhà
thơ tình hiến tặng bao la cõi người
LỤC BÁT TẢN THẦN HÀNH TRÌNH CỦA MỘT NHÀ THƠ.
NGHIÊN LONG TRỌNG NGHĨA

Nhận được bản tặng LỤC BÁT TẢN THẦN” của nhà thơ Xứ Quảng NGUYỄN HÀN CHUNG gửi tặng đã hơn tuần với 200 bài thơ như một món quà thú vị.Muôn đọc hết và thẩm thấu 200 bài thơ e rằng cũng phải mất rất nhiều thời gian để có thể thấu cảm nó.
*Painting is poetry that is seen rather them felt,and poetry is painting that is felt rather them seen (Leonardo de Vinci)
Hội họa là thi ca được ngắm thay vì được cảm nhận.Thi ca là hội họa được cảm nhận thay vì được ngắm.
Tôi còn nhớ phút đầu tiên gặp nhau trên FB tôi đọc thơ anh và đã cảm nhận khá thú vị.Cho đến nay anh em chúng tôi chưa hề gặp nhau mặc dù vẫn liên lạc thường xuyên.
Tôi tuyệt đối không bình thơ để tránh sa đà vào tư duy chủ quan.Những lời viết về thơ Nguyễn Hàn Chung hôm nay chỉ là gói trọn trong cái tình,sự thấu cảm riêng tư,và sự đồng cảm với ngôn ngữ,phương ngữ của vùng đất QUẢNG NAM nơi tôi lớn lên,và coi nó là quê nhà.
Tôi từng viết một bài ngắn về thơ NHC.Với quan niệm của tôi ngôn ngữ thi ca của NHC trầm tích dưới lớp sỏi đá,phải đào xới nó lên, mới có thể thấy trái tim đâp của nó về cõi nhân sinh bao la,man rơ,những hoang dại của một hành trình cô đơn nhất mà nhà thơ dong duổi suốt một đời người.
Hành trình ấy cô đơn lắm trên những con chữ cấu trúc trong thơ NHC mang theo nụ cười và giòng lệ,những ẩn ức về một quê nhà hoang hoải,những bi thảm được cảm xúc qua diễu cợt.Những dục tính phù du,những trào dâng của tinh huyết.Cõi tình trong thơ đã “TẢN THẦN”.Nếu chỉ nhìn vào con chữ,mà không cảm nhận nó thì cái đầm lầy đạo hạnh sẽ nguyền rủa nó nhưng:
*Poets are dammed but they are not blind.They see with the eyes of the Angels (William Carlos Williams).
Những nhà thơ bị nguyền rủa.Nhưng họ không mù.Họ nhìn với đôi mắt thiên thần.
NGƯỜI TÌNH.
Vừa thánh thiện
vừa Hồ ly
Vừa nửa tiện tì
vừa nửa tiên cô
đến khi vùi xuống
đáy mồ
Chắc chi anh
đã Nam mô ráo tình.
NHC
Và đây nỗi đau về quê nhà của NHC

Mười năm về xứ một lần
Rưng rưng quỳ cáo mộ phần tổ tiên
Con không đủ sức lật thuyền
Lòng trong xác cá triền miên trắng bờ
Chỉ một câu “Con không đủ sức lật thuyền” cũng đủ nói lên nổi bi thảm trên hành trình lưu lạc của NHC,mà trời quê chỉ là ngọn Mậy tần xa xa.Cái nhìn thiên thần của nhà thơ nó cũng nói hộ cho nhân sinh lưu lạc rồi.
Và sự diễu cợt trong thơ NHC
Em về mắc lẹo tiếng cồng
Bỏ đi cứ sợ gã chồng ấu dâm
Gã bây giờ đã lên thần
Sai nha cúng kiếng giai nhân chật chuồng
(MẮC LẸO)
Gã bây giờ đã lên thần.Chữ “GÔ là sự điểm mặt đau đớn nó đầm đìa của cả một dân tộc chứ đâu phải “Gà TÌNH LANG” vớ vẩn.Một sự diệu cợt mà nụ cười thay bằng giọt lệ
Hai trăm bài thơ muốn thấu cảm thât sự về thơ NHC cũng không dễ.Bình thơ NHC quả thật khó.Nếu chỉ là sự ca tụng mây bay,gió cuốn là ném vào NHC nỗi đau xé lòng của một người suốt một đời sống chết với thơ
Thi Hào TÔ ĐÔNG PHA cũng nói:
*Người giỏi vẽ thì vẽ ý,không vẽ hình.Người giỏi thơ thì nói ý mà không nói tên.
Hãy đọc thơ NHC bằng “Nẻo Về Của Ý”.Đừng đọc thơ của NHC bằng mắt.
(LP TRỌNG NGHĨA) VA tháng 10.2018
 
Đọc LỤC BÁT TẢN THẦN
của tác giả Nguyễn Hàn Chung
  VÂN HẠ
 
Tập thơ dày, chẵn 200 bài. Ngoài một số ít bài như Về thôi lục bát, bệnh mù màu đã thuyên, Trước biển, Thấy,  Độc thoại chữ, Ngụ ngôn con đà điểu, Về làng, Tự ngôn thơ, Xem diễn kịchhoặc một vài bài tuy có tên “Yêu kẻ ngoại tình, Tôi viết thơ tình rất chay” nhưng lại không phải thơ tình. Hơn trăm bài còn lại toàn thơ tình. Hàng trăm bài thơ tình trong một tập thơ. Thật khó cho tôi vì lĩnh vực này tôi mít đặc. Không dám mon men. Nói theo ngôn ngữ facebook bây giờ “tuổi gì” mà dám bình bàn. Biết vậy nhưng khi đọc không thể cấm được những cảm nghĩ lan man.
Vì vậy những đoạn trích và một số bài chép lại dưới đây tôi xin phép “tuyển” theo ý tôi, một người đọc trong muôn bạn đọc. Nếu bạn có ý khác xin mời đọc nguyên tác Lục Bát Tản Thần của tác giả trong Bản Sắc Việt.
*
Đầu tiên tôi nghĩ về tên tập thơ. LỤC BÁT, thể thơ sáu tám truyền thống gần gũi với ca dao, dân ca. Ca dao dân ca như rau tập tàng như hoa ven đường, tôi không chỉ yêu mà còn thương.
TẢN THẦN, hay “tản thần hồn” lại xuất xứ từ vùng quê xứ “Quảng Nôm” của tác giả, chính xác hơn là câu thường nói của mẹ ông, như nhà thơ có lần tiết lộ. (Xin lỗi nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, chính ông đầu têu viết theo phát âm người xứ Quảng trước như chó đớm, gió nờm, nên người đọc mới dám hỗn kêu Quảng Nôm). Vậy, bốn chữ “LỤC BÁT TẢN THẦN” đã thấp thoáng phần hồn của tập thơ. Đó là tiếng lòng của người con xa quê ngoái về cố hương, như chính tác giả thú nhận:
“Anh từng chiết giải thâm sâu
Chiều quê vẫn sững sờ câu “Chiều chiều…”.
Hai câu này rút trong bài “Về thôi lục bát” (Về thôi lục bát?!), tên bài thơ đầu tiên trong tập.  Có nhiều bài ca dao bắt đầu bằng câu chiều chiều. “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”;  “Chiều chiều mây phủ Ải Vân/ Chim kêu ghềnh đá ngẫm thân thêm buồn”. “Chiều chiều lại nhớ chiều chiều/ Nhớ người quân tử khăn điều vắt vai”; Và câu “Chiều chiều ra đứng lầu tây/ Thấy cô gánh nước tưới cây ngô đồng” đã được hát thành bài Lý Chiều Chiều buồn man mác, hay đến nao lòng.
Rải rác trong các bài thơ khác trong tập cũng có nhiều câu mang tâm trạng chiều chiều như vậy. Ví như bài “Trước biển”
Nhà Tây không có ngõ sau
Ngó quanh bốn bức tường sâu chín chiều”
 
“Về ra ngó biển mà đau
Trập trùng tôm cá dòng sâu. Lạnh rồi!
Sao đành câu lí câu lơi
Gió dông dập đến mãn đời ngư dân”
 
“Con không đủ sức lật thuyền
Lòng trong xác cá triền miên trắng bờ”.
Nhưng lục bát của “Lục bát tản thần” khác ca dao. Hiện đại hơn linh hoạt hơn, của riêng thương hiệu Nguyễn Hàn Chung. Những câu nói lái kiểu Nam Trung bộ, kiểu Hồ Xuân Hương  được ông chọn lựa sử dụng đã làm những bài thơ có nội dung nặng trở nên nhẹ hều, đọc xong mới hiểu tác giả không đùa. Có lẽ nhờ vậy dù tập thơ toàn lục bát nhưng khi đọc vẫn không bị mê man mất tỉnh táo theo nhịp điệu ru ru đều đều của thể thơ này. Có những bài có lẽ tác giả viết cho những người cùng thời ông, đang sống cùng không gian với ông, như:
Từ ta con chữ phản đòn
làm thơ chạy trốn mơ màng khôn nguôi” (Về đâu đợi nàng).
 
Hoặc  “Tưởng ông lãnh tụ nào teo
 hỏi ra mới biết cờ treo lộn hồn”. (Bệnh mù màu đã thuyên)
Không thật hiểu nhưng vẫn thấy hay hay. Bài thơ không vui nhưng đọc hai câu này lại thấy vui vui!
Trong bài “Cô liêu ca” có đoạn:
“Chừ mình mỏi rục tha phương
hồng nhan đã xếp ly còn nhớ nhau
lề mề câu trước câu sau
câu nào cũng có dàu dàu. Vì ai?”
Tôi thích hai từ láy dàu dàu, nó gợi nhớ khung cảnh  “dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh” trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du. Ở đây nó vẽ lên hình ảnh hai người yêu cũ gặp lại nhau khi đã về già, chậm chạp lề mề hỏi thăm nhau bằng vẻ buồn bã, có thể cả than thở nữa (hai người này chắc phải ngoài 90!).
Bài “Về quê nhất định” mở đầu bằng cặp sáu tám: “Về quê nhất định phải ăn/ mít non trộn với rau răm cả ngày”. Những đoạn tiếp theo đều bắt đầu bằng cụm từ về quê nhất định:  Về quê nhất định ra vườn… Về quê nhất định làm thơ… Về quê nhất định lái ghe. Và khổ cuối “Về quê nhất định đau lòng/ mà không về ruột bòng bong rối bời”. Ruột bòng bong, ruột rối như mớ bòng bong. Có lần bắt gặp một cụm dây bòng bong non còn sót lại trong tàn tích Mỹ Sơn, tôi đã reo lên như gặp lại rừng xưa thời tuổi nhỏ, nhưng khi gọi mọi người đến xem thì không ai biết, chẳng ai quan tâm bòng bong là cây gì!
 
Dưới đây là những đoạn trích.
“Anh ra viễn xứ làm thơ
về trông sang cả bất ngờ đó em!
xứ người dẫu có lọ lem
về quê chả lẽ lem nhem sao đành”
(Rạc rài về xứ)
 
 
 
 
Nhiều khi rất muốn du côn
lỡ cầm phấn mấy mươi hơn sao đành
Nhiều khi tính chửi tanh bành
cái đồ giun dế tung hoành chiếu văn”
… (Nhiều khi)
 
 
Tôi chửi thề loạn trong thơ
bỗng nhiên một bữa đang mơ mẹ về
nhìn tôi mẹ hỏi làm thơ
hay con chửi lộn với người con yêu”
 
…“Vò đầu tôi mẹ mỉm cười
hình như con sắp bảy mươi con à”
chửi thề thì mặc người ta
thơ tình thiên cổ không nhà nào điên”
 
…“Thơ tình phải rất nhu mì
có phá cách cũng không đi trật đường
Tránh mòn sáo giết văn chương
nhưng không vì thế mà luôn chửi thề”.
(Tôi viết thơ tình rất chay).
 
“…Cơ đồ sắp đổ xuống sông
mả mồ bại tướng chớ hòng ngủ ngon
má hồng vá lại càn khôn
mai sau em mất khói hương phụng thờ
 
…Trượng phu mà sống u mê
suốt đời chúi mũi xổ nghề lưu manh
rất thua con đĩ thập thành
rất thua con đĩ trâm anh dãi dầu”
(Nhớ một nàng kĩ nữ tiền bối).
 
Tôi về Đà Nẵng thăm tôi
tìm ngây thơ cũ tìm hồi hộp xưa
Tôi về Đà Nẵng nghe mưa
Nắng như lửa đốt ngày chưa xuống đò
 
Bạn bè có đứa hay ho
Đứa khô như tép buồn xo hát xàm
Đứa bắt tay nó lạnh òm
Đứa làm thơ phải diễn tuồng ruồi bu
 
Tôi về tìm bến Đò Xu
Sân bay Nước Mặn kín phu quán tàu
 
…Tôi về Đà Nẵng đẹp hơn
Gái Đà Nẵng có chập chờn đẩy đưa
Mà sao tôi thấy như vừa
Có ai cắt một lát cưa ngang chiều”
(Tôi về Đà Nẵng)
 
Tự ngôn thơ” không phải bài đầu tiên, không cuối cùng trong tập. Nhà thơ coi thơ như scag, một dạng ma túy làm vơi dịu niềm đau dù có lúc ông kêu lên “Thơ ca ích mẹ chi trời”. Tôi xin phép chép lại nguyên bài.
TỰ NGÔN THƠ
Chuyên tâm lục bát thản thần
Không ham cày xới mấy tầng thanh cao
 
Trữ tình bờ bụi ca dao!
Rong chơi tự sự tầm phào lâng lâng
Đôi khi gieo thả rần rần
Cũng là hơi hám cách tân bộn bề
 
Những gì cấm kị u mê
Tung ra xả láng chẳng hề sợ nhau
Thuốc nào vơi bớt niềm đau
Là ta chích choác cần đâu e dè
 
Chuyên tâm lục bát vỉa hè
không cam bóng sáo mòn đè lên thơ!
_______________ 
Xin chúc mừng tác giả và trân trọng giới thiệu.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here