BUỒN Ư NÀO NHỮNG MẤT CÒN

2
124

 

Bùi Kim Anh

người đi
thì người đi đi
hư hư
thực thực
có gì khác đâu

vu vơ
thơ là nhịp cầu
biết sao khúc gẫy
mà xâu chuỗi ngày

bình yên
giữa chốn trời mây
thoáng câu thơ
bớt lời day dứt lời

bỏ căn nhà cũ
nát rồi
xếp đầy ký ức
dời nơi đã mòn

buồn ư
nào những mất còn
cứ đau đáu
cứ héo hon làm gì

người đi
thì người đi đi
vi vu
ba khúc tứ thi
giữa trời

 

Nguyễn Cường

tạm từ
biệt xứ tôi đi
mơ mơ
thực thực
có gì trong nhau

lênh đênh
bến nước chân cầu
trải bao năm tháng
mà sâu lắng ngày

kiếm tìm
khắp chốn trời mây
một câu thơ
một lời thay vạn lời

nhớ về chốn cũ
xa xôi
biết bao kỷ niệm
đầy vơi chẳng mòn

buồn ư
hết khuyết lại tròn
cớ sao mất
cớ sao còn mà chi

tạm từ
biệt xứ tôi đi
đôi vần
họa khúc chia ly
với người

 

Nguyễn Hàn Chung

      

Tặng Nguyễn Cường nhân đọc bài lẩy thơ Bùi Kim Anh

 

Tôi đi biệt xứ
người đi
miên man không xứ
mà đi biệt
người

Mất còn
cũng biệt người thôi
tôi còn
giữ nhớ cho người
tôi đi

Biệt tình
nào nghĩa lý chi
quê hương tống biệt
ai bi
ngút ngàn

Về là biệt
biệt là tan
nhớ nhau hai chữ
mất còn
như pha

Aug.17.18

Chia sẻ
Bài trướcTÌNH KHÚC DÂNG MẸ
Bài tiếp theoĐôi Phù Du

2 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn