BỨC TRANH RÁCH

0
451

10410955_608129395985992_8938962042046579126_n(1)

Dzạ Trầm Thảo

Người đi,

thương nhớ đã đành

Ta ở lại

thấy rừng xanh

mỏi mòn

Còn đâu,

biển bạc – rừng vàng?

Mở mắt chỉ thấy

hai hàng lệ khô!

Tổ tiên

xây dựng cơ đồ

Con cháu phá sạch

từng giờ quặn đau!

Còn gì đâu nữa

mai sau

Cái tròng nô lệ

trên đầu nhởn nhơ

Ta giờ,

còn lại vần thơ

Nửa manh áo rách

bên bờ tử sinh…

 

Cao nguyên phố, 06-9-2015

Tác giả gửi

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn