Thơ NGUYỄN HÀN CHUNG

0

N

Tiếng Khóc mù sương

Tiếng khóc gào tru
tréo những cái miệng méo
xệch những bàn tay cấu vào
tấm ảnh tiếng gầm gừ ùng
ục trong cổ họng nước mắt trào
ra trộn với nước mũi chảy
xuống tận cằm dính vào những
ngấn cổ trắng nõn

Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu
đó nấc lên ngày tháng tư lắng
nghe từng âm âm ức ức mà
phỏng đoán tiếng khóc
ấy là khóc mừng vui sum
họp hay tủi hờn chia ly

Tiếng khóc ngằn ngặt của con
bé đòi bú tiếng khóc rấm
rức của bà mẹ già tiếng khóc xé
ruột của người vợ trẻ nhỏ xuống
vầng trán của đứa con thơ từ
nay không còn bố nữa

Tiếng khóc hức hức xen
lẫn tiếng cười hả hê giọng
Nam pha Bắc mùi thuốc
lào khét nghẹt phả lên từ những
điếu cày bằng trúc bóng loáng
gợi tôi nhớ câu thơ trong bài
cáo Bình Ngô chặt hết trúc Nam
sơn không ghi hết tội

Bốn mươi năm qua rồi những
tiếng khóc xuyên thấu màng
nhĩ tôi thời trai trẻ trong giấc
mơ đồng hiện tiếng khóc mù
sương.

Phép thử

Anh không có quyền yêu bất
cứ người đàn bà nào khi
anh đã có một gia đình yên ấm vợ
con đề huề tôi nói cho anh biết

Bà vợ già hét to lên trong
 phone cái volume chó
chết đang ở chế độ bật
loa hết cỡ làm tôi đỏ rần cái
mặt như gà cắt tiết giữa buổi hội
 thảo về nữ quyền mà tôi vinh
 dự được mời làm diễn giả

Các bà , các cô háy, hiếng, trừng
mắt nhìn tôi như nhìn con khủng
 long thời tiền sử tôi bỏ nhỏ một
câu anh biết mà anh sẽ giải
thích với em sau

Anh không có quyền từ
bỏ tình yêu của mình khi
anh không muốn không
ai có quyền cưỡng yêu cho
dù đó là người ghim đời
anh vào tờ kết hôn lý trí

Giọng nữ mềm giống như tiếng mèo
 tru những đêm động đực

Tôi không kịp tắt cái volume phản
 thùng đang tẽn tò trong
lúc các ông các cậu chưa bị
lộ nhìn
tôi hả hê thương cảm lão
già bị vợ mắng cho te
tua lại bị con bồ non xúi
giục tốc váy

Tôi không đủ khả năng lượng
định vấn đề cái đầu bảo đừng
cái chân lựng chựng cái tài
hoa xụi lơ tình yêu chạy trốn mất
biệt mất tăm tôi đứng như trời
trồng vò đầu bứt tai
đắng cuống họng.


Tôi đóng một vai

Tôi nói với em hằng
đêm em là người tôi yêu
nhứt hạng không biết em
có tin tưởng rằng tôi không
hề dối trá với em không

Ăn cơm cũng nhớ như
điên uống rượu tôi lại càng
nhớ đến say mèm nhớ như
chưa bao giờ nhớ ai như thế

Tôi nói bài thơ không
vần gửi em em nói anh làm
thơ kỳ dị quá không phải
như mấy lá thư tình tán
tỉnh từ lúc mới quen nhau

Làm thơ cũng giống nhảy
đầm không thể cứ tình
tang mãi một điệu tango
thế nào partner cũng chán

Tôi nói với bộ mặt đưa
đám ma con ve sầu tôi
với em đóng vai hiếu tử.






BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here