“ANH KHÔNG NHỚ EM …” THẬT KHÔNG?

0
136

Lê Bích Nga

Đặt chân đến Sài gòn một chiều nắng ấm nhưng trời lại mưa. Thời tiết ở đây đỏng đảnh như cô gái mới lớn làm tôi bất chợt nhớ đến bài thơ “Anh nhớ Sài gòn anh không nhớ em ” của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung. Điệp khúc “Anh không nhớ em …” trong bài thơ ngân lên khi xe tôi dừng lại ở Ngã tư phố Hàng Xanh đèn màu lập lòe người xe đông đúc.
Trước đây Sài Gòn thường được người ta gọi là Hòn Ngọc Viễn Đông. Có lẽ khó còn ngôn từ nào ca ngợi vẻ đẹp thiên phú của nơi này hơn thế. Và tất nhiên Sài Gòn càng trở nên hoa lệ mỹ miều đầy chất lãng mạn và thi ca trong con mắt của nhiều nhà thơ, họa sĩ,nhạc sĩ trong và ngoài nước. Trong đó có nhà thơ lớn Nguyễn hàn Chung. “Anh nhớ Sài gòn anh không nhớ em” bài thơ được viết ở Houston TX 2016.
Thật kỳ lạ và bất công khi cho rằng chỉ có phụ nữ chúng tôi mới “nhõng nhẽo: “nói có thành không, nói không thành có” trong tình yêu! Vậy mà chỉ mới đọc mỗi câu thơ mở đầu ấy thôi tôi đã thấy “anh’ rất nhớ’”em”! Cách thể hiện nỗi nhớ của nhà thơ NHC rất riêng rất cá tính. Cái chất thơ hóm hỉnh nhưng sâu sắc là đặc điểm vốn có của thơ tình NHC. Sài gòn trong bài thơ là khung trời kỷ niệm đầy ắp hình bóng em. Em trong bài thơ có thể là Sài Gòn và ngược lại. Em” còn có thể là một bóng hồng,một coup de foudre của tác giả. Nhưng cho dẫu là gì theo tôi “em” của nhà thơ thật đáng yêu và thật đáng được nhớ. Không rõ vì sao họ không đến được với nhau nhưng tôi biết”anh” rất yêu nên nhớ. Nhưng anh vẫn khăng khăng một mực: ”anh không nhớ em…” mà không sợ làm mích lòng nàng. Anh đã yêu Sài gòn như yêu người tình trăm năm, người tình rất mực duyên dáng…có nết-người-ương-bướng quá đổi đáng yêu. Tôi không cất công tìm hiểu “em” của tác giả là ai ( vì đây là điều tối kỵ trong thơ nói chung)nhưng thật sự tôi sẵn sàng đồng cảm với nỗi dỗi hờn của”em”và ngưỡng mộ cái tứ thơ độc đáo này. Tác giả đã có cái cách”phiên bản” nỗi nhớ rất chi là lạ. Liệu rằng không có em cùng anh đi dạo anh có nhớ đến Sài Gòn? Chắc gì đêm ấy không có em “đọc anh nghe câu thơ em mới viết” liệu anh có nhớ chỉ…Sài Gòn thôi không? Theo tôi nhà thơ NHC đã khéo léo khi dùng điệp ngữ“ anh không nhớ em anh nhớ sài Gòn” nhiều lần trong một bài thơ chỉ dài 18 câu. Đó là cách bày tỏ không đơn điệu nỗi nhớ thấm đẫm xuyên suốt bài thơ một cách tài tình. Không nhớ em nhưng tác giả lại nhớ rất rõ từng chi tiếc cụ thể như vừa mới. Nhớ những chiếc xe rẽ bất ngờ làm em chới với, nhớ cái “ngã trọn nuột nà vào tay anh”…và nhớ cả cái “tánh người ngang bướng” của em.
Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
nhớ những con đường anh cùng em đi dạo,
nhớ những chiếc xe rẽ bất ngờ làm em chới với
ngã trọn nuột nà vào tay anh
Anh không nhớ em nhớ Ngã Tư Hàng Xanh
đêm ấy trời mưa bay lất phất
em đọc anh nghe câu thơ mới viết
câu thơ anh nhớ đến bây giờ
Anh không nhớ em nhớ đến ván cờ
anh chấp con xe em đòi con tướng
anh nhớ cái tánh người ngang bướng
Cái chi cũng dành phần hơn… “
Viết đến đây tôi chợt nhớ đến mấy câu ca dao :
“nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai
hay: nhớ ai bổi hổi bồi hồi
như đứng đống lửa như ngồi đống than
hoặc: nhớ ai nhớ mãi thế này
nhớ đêm quên ngủ nhớ ngày quên ăn…”
Nỗi nhớ trong ca dao có cách bày tỏ thật da diết rõ ràng và cũng rất gợi tả nhưng đều cùng một mô tuýp như nhau tựu chung cũng đều nói lên nỗi nhớ luôn thường trực túc trực của người với người của người với cảnh. Vậy mà chỉ riêng với anh-NHC-nỗi nhớ(có thể nói) anh đã” giấu đầu lòi đuôi” rất…tuyệt vời và rất thơ!
Tôi được biết anh sinh ra và lớn lên ở Điện Bàn Quảng Nam. Đáng ra ta sẽ nghe anh nói: anh nhớ Quảng Nam anh nhớ Điện bàn. Nhưng anh đã nhớ “chết bỏ” Sài Gòn đó thôi. Cho nên theo tôi Sài Gòn không dừng lại ở cái địa danh vốn dĩ của nó mà Sài Gòn chính là Tổ quốc là trái tim là nguồn cội quê hương là cố xứ với anh, một người đang sống tha hương nơi đất khách. Thử hỏi làm sao anh không yêu? làm sao anh không đau đáu nhớ? Và vì thế “Em” trong bài thơ theo tôi càng không thể chỉ một con người cụ thể nào đó.
Kết thúc bài thơ, ta hãy lắng nghe anh tự thú bởi anh đã bất lực trước nỗi nhớ bất lực trước cái gọi là nhất định“anh không nhớ em
“Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
em có là gì của anh đâu mà anh phải nhớ
chỉ biết khi buồn là anh trốn vợ
vô phòng một mình lẩm nhẩm thơ em
nét chữ mờ nhiều nhưng bóng chữ đầy thêm
Hóa ra trái tim của anh đã có lúc đầu hàng trước nỗi nhớ. Em có là gì đâu nhưng lại là tất cả! Đọc đến đây nếu là”Em”chắc cô ấy không còn hờn dỗi cho dù anh tuyên-bố-trắng: Anh nhớ Sài Gòn anh không nhớ em! Tôi chắc cô ấy phải thương anh nhiều hơn.Thương lắm cái cảnh anh phải “trốn vợ vô buồng lẩm nhẩm đọc thơ em” đến nổi nét chữ cũng dần mòn vẹt mờ phai mà bóng chữ cứ đầy thêm theo nỗi nhớ. Tôi thương cả “Anh và Em” gặp nhau khi cả hai đều đã bị ràng buộc.
Vậy đó! Nhớ”em”lắm, nhớ thiệt là nhớ!
Vậy đó mà cuối bài thơ tác giả vẫn còn” khắc” lại một câu:
Anh nhớ Sài Gòn anh không nhớ em.
Vậy đó mới là lạ! mới là Nguyễn Hàn Chung, phải không ?
Bài thơ tình giàu tình. Đọc đã thích.
Nghe nghệ sĩ Đoàn Thị Phú Yên ngâm,tôi càng thấy hay vô cùng.
Nhưng sức cạn cợt chỉ xin bày tỏ chút cảm xúc khi đọc và nghe bài thơ. Rất mong anh bỏ qua những gì không phải.
Trân trọng
(viết ngày ông Táo về trời 23 tháng chạp Đinh Dậu)
Bích Nga

P/s:: ANH NHỚ SÀI GÒN ANH KHÔNG NHỚ EM
Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
Nhớ những chiếc xe rẽ bất ngờ làm em chới vơi
ngã trọn nuột nà vào tay anh
anh không nhớ em nhớ Ngã Tư Hàng Xanh
đêm ấy trời mưa bay lất phất
em đọc anh nghe câu thơ mới viết
câu thơ anh nhớ đến bây giờ
Anh không nhớ em nhớ đến ván cờ
anh chấp con xe em đòi con tướng
anh nhớ cái tánh người ngang bướng
cái chi cũng giành phần hơn
Anh không nhớ em anh nhớ Sài Gòn
em có là gì của anh đâu mà anh phải nhớ
chỉ biết khi buồn là anh trốn vợ
vô phòng một mình lẩm nhẩm thơ em
nét chữ mờ dần bóng chữ đầy thêm

Anh nhớ Sài Gòn anh không nhớ em
Nguyễn Hàn Chung

Chia sẻ
Bài trướcDẮT CON NGÀY CƯỚI

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn