TÔI THẢ TÔI GIỮA CHIỀU ĐÀ LẠT

0

 

Nguyễn Man Nhiên
tôi thả tôi quanh quất
đường ong nắng mật
dốc em lên chum chúm vú đồi

tôi thả tôi lóc cóc ngược xuôi
ngựa già vó mỏi
mây đi hoang thổ mộ về trời
tôi thả tôi mùa sương đăm đắm
chân sẻ ngập ngừng
mổ hạt chiêm bao
tôi thả tôi đà lạt chớm chiều
đuôi mắt ngây ngây
em gầy dáng rét
[2006]
Cảm nhận ngắn của Dương Diên Hồng:

Trong các bài thơ của nhà thơ Nguyễn Man Nhiên mà tôi được tiếp xúc, đây là bài gần gũi với chủ nghĩa hiện thực nhất.
Rất hay và dễ đi vào lòng người trong những ngày se lạnh, đặc biệt là được hình dung ra không khí Đà Lạt và người lữ khách ” Tôi thả tôi” đang chìm trong Đà Lạt, nơi cảnh quan thiên nhiên đẹp và thơ.
Bốn khổ thơ đều khởi đầu bằng cụm từ ” Tôi thả tôi” tạo cảm giác rất sảng khoái, hồn nhiên và thánh thiện trong một cuộc rong chơi cùng Đà Lạt.
Khổ một tả cảnh con đường mà như đang vẽ body của một người mẫu nữ. Tuyêt vời với dáng lưng ong và ánh nắng ngọt ngào. Những đồi dốc ” chum chúm” như bầu vú trinh nữ.
Wow! Tôi mê từ ” chum chúm” của anh. Đẹp lắm nhen! Và cả cái mê đắm ” quanh quất” không rời…. tuyệt thật!
Khổ hai, ” Tôi thả tôi” trên những chuyến xe thổ mộ. Giọng buồn mang dấu ấn hoài niệm. Tới đây tôi có cảm tưởng là tác giả đang nhớ về Đà Lạt chứ không phải đang ở Đà Lạt. Khổ một đưa người ta đến với một bức tranh gần thì khổ hai lại xa xôi, như một hoài vọng u buồn. Thương cho phận người và thương cho phận mình… cuộc đời là những cuộc xê dịch, những chuyến đi tìm về quá khứ, tiếc nuối cái đẹp cổ điển, yên bình, không có khói bụi của thời ô nhiễm..nay đã xa chỉ còn là mây khói…
Hai khổ cuối là hai bức tranh: bình minh và hoàng hôn. Bình minh sau cơn mơ còn để lại di chứng khiến chim sẻ còn ” ngập ngừng” trong ngưỡng cửa giữa quá khứ và hiện tại…
Và khổ cuối là bóng hoàng hôn, bóng của em với dáng gầy hoang lạnh. Đà Lạt bây chừ sao buồn vậy? Người gầy, cả một thành phố gầy nhưng vẫn làm say lòng người qua ánh nhìn ” ngây ngây”…
Liên kết hình tượng ngôn từ ta có một chùm từ láy rất đẹp và gợi cảm(có đủ hình và âm thanh): quanh quất, chum chúm, lóc cóc, đăm đắm, ngây ngây…
Toàn bộ bài thơ là khúc hát, một bức tranh buông thả… cõi lòng của người nghệ sĩ mê đắm Đà Lạt.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here