10 bài thơ trích Bản Thảo tập thơ LỤC BÁT tản thần của Nguyễn Hàn Chung Bản Sắc Việt xuất bản 2018

0
245

Tranh bìa : HÓT của Lê MInh Phong

Thời nứt mắt

Em yêu tôi rất woman
siết tôi trong ánh mắt mềm rất lâu
thập thò nhút nhát chi đâu
tình yêu thời nứt mắt sau sân trường

Sau này hôn gió hôn sương
mà sao chỉ nhớ môi hương thuở nào
nhớ răng phòng ngự thanh tao
lấm la lấm lét quýnh chào người quen

Nụ hôn đầu thuốc vạn năng
chữa lành những trận tình văng miểng đầy
cái thời nứt mắt mà hay
càng năm càng tháng càng dày nhớ khan

Tôi yêu em rất chuẩn man
Còn em yêu tới bực thềm rồi bye

Đừng ăn tương ớt

Đừng ăn tương ớt quá nhiều
món cay xót ấy tiêu điều hai ta
tình yêu trong giấc nam kha
mới cần tương ớt đậm đà thôi em!

Biết thiếu ớt em rất thèm
anh cũng vậy chẳng khác em chút nào
thiếu tương tình cũng xanh xao
mà tương nhiều ớt thế nào cũng cay

Đừng ăn tương ớt quá dày
sẽ làm sợi tóc thơ ngây úa màu
nghìn xưa cho tới nghìn sau
dầm tương thiếu ớt qua cầu sẩy rơi

Đừng ăn tương ớt em ơi!
muộn rồi mụn sẽ tơi bời phương dung
Còn anh chỉ ước tương phùng
chan tương ớt với tình chung dịu dàng

Dọa

Em chơi váy ngắn dọa anh
mặc đầm hoa biến khung thành sát thương
yêu không tính chuyện chiếu giường
vì anh rất sợ mùi hương thiệt thòi

Mấy tên thi sĩ loi choi
nửa câu thơ đã thấy lòi phi thơ
tiếc thay con gái bây giờ
đâu còn khờ khạo ngu ngơ thuở mình

Em hoài váy ngắn dọa anh
đầm hoa giữ cái chung tình tương lai
cơ quan nào cũng bi ai
cơ quan thường trú báo đài trẻ ranh

Em thì giỏi cái dọa anh
lại tin bọn chuyển phát nhanh dọc đường

Tụng đàn bà

Môi son mắt biếc của trời
đã làm mất ngủ bao ngườì đêm đêm
đắm ghe chiếc lá cũng chìm
chỉ đôi mắt gái thuyền quyên biết cười

Lông mày nhíu thiệt là tươi
hàm răng trắng bóng bắp đùi dẻo dai
không mê chỉ có một vài
trái tim mới đổi van chưa kịp lành

Tóc dài nhí nhảnh tinh ranh
yêu người như thể chỉ mành treo chuông
chiều chiều chiều sáng chiều đêm
lỡ quên một bữa đã thèm tiếng ve

Tai dòn khoái chí được nghe
những lời dối trá thuộc về bản năng
nhứt là thi sĩ nhà văn
ngoa ngôn cường điệu với tần số cao

 Nhưng mà họ dám xé rào
không như tráng sĩ co đầu rụt mang
đời không chiến tụng một đàn…
sống trăm năm cõi thế gian cũng hoài

Tái biệt

Ta về như gái nằm nơi
Núi sông sinh nở còn hơi hám gì
Rượu tình rót xuống đít ly
Người em thiên cổ từ khi lấy chồng

Bạn tình có cũng như không
Con tim bái biệt những lần vi vu
Không quen chưng diện lù đù
Đi bên em giống như tù vừa ra

Chia tay không có khóc òa
Một con mắt khóc tới ba con buồn
Vắng người mới nghía sâu hơn
Có người như khách qua đường ngó nhau

May mà em cũng không giàu
Và không quên kẻ trọc đầu năm xưa
Mà anh chẳng phải tay vừa
Người đông như hội lén đưa tay bồng

Chỉ là nói chuyện lông bông
Trẻ trai chi nữa mà mong đoái hoài
Rất đông cảnh sát bóp còi
Chẳng anh nào chịu săm soi chúng mình

 Tình lượng

Đàn bà tửu lượng ít cao
nhưng tình lượng chấp anh hào thi nhân
đàn ông đánh bạc gầy sòng
đàn bà tự kẻ phải lòng nhào vô

Những tên lãng tử giang hồ
chỉ ngon chén rượu hồ đồ mỗi khi
đàn bà ra vẻ nhu mì
non sông cũng mất huống chi cửa nhà

Người xưa khinh mạn đàn bà
cho nên nửa cõi san hà ngã nghiêng
Tây Thi với ả Điêu Thuyền
Phù Sai với gã Phụng Tiên nát nhàu

Đàn bà tình lượng xưa sau
chấp hiền nhân có ba đầu cũng tiêu

em tài hoa

nằm đêm vỗ ngực xưng mình
là tay từng trải chuyện tình tuổi ten
thế mà hạnh phúc vận đen
bị em thuốc tựa lồng đèn kéo quân

ỡm ờ không yes không không
để anh lấn quấn trong vòng thủ môn
có khi định đánh bài chuồn
thì em thả chút màu hương kéo về

lời thơ em rất đê mê
bạn nghe không tái không tê mới tài
mà đâu biết nhắm vào ai
thơ em mắc võng đan cài nhân gian

đàn ông tự cổ bị đàn
bà tin sẽ móc tim chàng ra phơi
trách chăng là trách ông trời
không tài hoa nhịn bằng người gái yêu

họa khi ểnh ểnh xìu xìu
mới tung cánh nhạn tiêu diêu ngoài vòng

 Tng vùi pho kinh

Yêu hường ta đã từng yêu
nhưng hường cứ nở giữa chiều chiêm bao
sao còn ngậm ngãi tương chao
với mai với liễu với đào với trang

Mẫu đơn xưa tỏa dịu dàng
cứ hàm tiếu xế đoan trang giữa ngày
đợi quỳnh nở giữa đêm nay
ta còn nợ dấu vân tay chưa đền

Yêu hường đợi sáng trăng lên
gói mùi hương cũ một bên gối mình
già yêu bủn xỉn dòng tinh
từ mây biền biệt đa tình rơi mưa

Yêu bao nhiêu cũng không thừa
nhớ bao nhiêu cũng chưa bưa nhớ người
không làm sao biết hổ ngươi
yêu ai ta cũng tụng vùi pho kinh

Lt tung

Lật tung chi tội rứa em
rớt rơi một thoáng anh thèm một năm

đừng rơi em nhé chỗ nằm
mà em đã tựa gốc rơm đã đời

lật tung nhưng chỉ rạch vừa
em đừng động đến đạo bùa yểm anh
anh còn vài sợi quân xanh
không còn cơ hội để dành nữa đâu

lật tung sương khói đời nhau
anh quen chịu đựng mảng màu xám đen
lật tung nhưng chớ thắp đèn
để anh kiếm lửa chiều nhen bếp lò

lật tung những hẹn những hò
những đoạn tuyệt những thơm tho miếu chùa
những dâng hiến những hơn thua
lật tung hết thảy chỉ chừa lật anh

Khoe nh

Tôi khoe tấm ảnh nhát ma
em đang tươi bỗng khóc òa. Anh ơi!
tưởng anh có mắt tinh đời
nào hay bị gái trời ơi bỏ bùa!

Không còn khoe ảnh búa xua
tôi ăn chi cũng thấy chua loét mồm
mới không khoe ảnh mấy hôm
đã lo sáu tấm ván hòm vu quy

Còn ăn hết nhịn thôi thì
cứ khoe ảnh để các dì lần đân
không khoe mai mốt nguội dần
yêu ma chẳng đóng vai thần đạt đâu!

 (trích LỤC BÁT tản thần  BSV xuất bản 2018)

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng gửi bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn